MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 10: TRẬN CHIẾN DƯỚI TÒA THÁP KÍNH

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 10: TRẬN CHIẾN DƯỚI TÒA THÁP KÍNH

1,878 từ · ~10 phút đọc

Thành phố Thịnh Kinh vào những ngày cao điểm của dự án Cảng biển phía Nam như một cỗ máy khổng lồ đang chạy hết công suất. Tiếng động cơ, tiếng còi xe và nhịp bước chân hối hả của hàng vạn nhân viên văn phòng tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh, rung động cả bầu không khí. Tại trụ sở tập đoàn Tạ Thị, sự căng thẳng còn rõ rệt hơn gấp bội. Những tệp hồ sơ dày cộm, những cuộc họp kéo dài xuyên đêm và ánh mắt sắc lẹm của Tạ Vãn Ninh khiến mọi hành lang đều như đang bị bao phủ bởi áp suất cao.

Giữa bối cảnh đó, sự xuất hiện thường xuyên của Thẩm Dao tại tầng 88 không còn là điều lạ lẫm. Với tư cách là người điều phối phía Thẩm gia, cô ta có đặc quyền bước vào phòng làm việc của Vãn Ninh mà không cần đặt lịch trước quá lâu. Thẩm Dao rất khôn ngoan; cô không dùng những chiêu trò ủy mị rẻ tiền, mà dùng chính sự nhạy bén thương trường để buộc Vãn Ninh phải dành thời gian cho mình.

Sáng thứ Hai, Lục Tư Hàm đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ. Anh chọn cho mình một chiếc áo sơ mi màu xám tro, khoác bên ngoài chiếc áo măng tô đen dáng dài có đường cắt may tinh tế. Sau cuộc trò chuyện đêm đó với Vãn Ninh, Tư Hàm nhận ra rằng việc ngồi im trong "lồng kính" Vân Đỉnh chỉ khiến những nỗi bất an của anh có thêm đất diễn. Nếu thế giới của Vãn Ninh là một chiến trường, anh không muốn chỉ là người đứng sau nhìn bóng lưng anh mờ dần trong khói đạn.

Anh quyết định đến tập đoàn. Không phải để kiểm soát, mà để khẳng định với chính mình và với cả thế giới ngoài kia: Lục Tư Hàm không phải là một món đồ trang trí dễ vỡ.

Khi chiếc xe của Tạ gia dừng lại trước sảnh lớn của tòa tháp Tạ Thị, sự xuất hiện của phu nhân tổng giám đốc ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Nhân viên lễ tân vội vàng cúi chào, ánh mắt vừa tò mò vừa kính nể nhìn người thanh niên mang khí chất nghệ sĩ thanh tao đang bước đi giữa những khối bê tông lạnh lẽo.

Tư Hàm bước vào thang máy dành riêng cho ban điều hành. Khi con số điện tử nhảy lên tầng 88, trái tim anh đập nhanh hơn một chút. Cửa mở ra, không gian hiện lên với sự tối giản sang trọng, nhưng điều đầu tiên anh nghe thấy không phải là tiếng gõ bàn phím quen thuộc, mà là giọng cười lảnh lót của Thẩm Dao phát ra từ phòng làm việc của Vãn Ninh.

"Vãn Ninh, dự án cảng biển lần này nếu không có sự hỗ trợ về hạ tầng của Thẩm gia, Tạ Thị sẽ gặp rất nhiều rắc rối với chính quyền. Anh nên cảm ơn em bằng một bữa tối tại nhà hàng Pháp mà chúng ta thường tới hồi trước chứ?"

Tư Hàm đứng khựng lại trước cánh cửa khép hờ. Qua khe cửa, anh thấy Thẩm Dao đang đứng sát bên bàn làm việc của Vãn Ninh, tay cô ta lướt nhẹ trên bản đồ quy hoạch, cơ thể hơi nghiêng về phía anh một cách đầy ý nhị. Vãn Ninh vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, nhưng anh không lập tức đẩy cô ta ra, dường như đang tập trung vào một con số nào đó trên bản đồ.

Lòng Tư Hàm chợt nhói lên một cái. Đó không phải là nỗi đau xé lòng, mà là một cảm giác nghẹt thở giống như khi anh đứng trên sân khấu Vienna và chợt nhận ra mình lạc điệu. Anh hít một hơi thật sâu, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa.

Cạch.

Hai người trong phòng đồng loạt quay lại. Ánh mắt Vãn Ninh từ lạnh lùng chuyển sang kinh ngạc, rồi nhanh chóng dịu lại khi thấy Tư Hàm.

"Tư Hàm? Sao anh lại đến đây mà không báo trước?" Vãn Ninh đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc về phía anh.

"Tôi mang tài liệu mà anh để quên ở nhà." Tư Hàm nói dối một cách trơn tru, anh đưa ra một túi giấy đựng vài cuốn sổ tay không quan trọng. Ánh mắt anh xoay sang Thẩm Dao, người đang nhìn anh với vẻ giễu cợt không thèm che giấu.

"Chào Thẩm tiểu thư. Có vẻ như công việc của cô và chồng tôi đang diễn ra rất tốt đẹp." Tư Hàm mỉm cười, một nụ cười chuẩn mực nhưng ánh mắt lại sắc sảo như vĩ đàn lúc lên nốt cao nhất.

Thẩm Dao khoanh tay trước ngực, bước lại gần: "Nghệ sĩ Lục thật chu đáo. Nhưng ở đây là nơi bàn chuyện kinh doanh hàng tỷ tệ, tôi sợ những thứ 'nghệ thuật' của cậu sẽ hơi lạc lõng đấy."

Tư Hàm không hề lùi bước. Anh đi thẳng tới cạnh Vãn Ninh, tự nhiên đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt hơi lệch của anh – một hành động mà trước đây anh chưa bao giờ làm ở nơi công cộng.

"Kinh doanh hay nghệ thuật thì cũng đều cần sự thấu hiểu, Thẩm tiểu thư ạ." Tư Hàm nhẹ nhàng nói, tay anh vẫn đặt trên ngực áo Vãn Ninh, cảm nhận nhịp tim trầm ổn của anh. "Vãn Ninh làm việc vất vả như vậy, cũng là để có thể cùng tôi bình yên nghe một bản nhạc vào buổi tối. Nếu cô quá bận tâm đến bữa tối của anh ấy, tôi e là cô đã làm mất thời gian quý báu của Tạ Thị rồi."

Vãn Ninh hơi nhướng mày. Anh nhận ra "con mèo nhỏ" của mình hôm nay đã biết xòe móng vuốt. Sự thay đổi này không làm anh khó chịu, ngược lại, nó khơi dậy một sự thích thú mãnh liệt. Anh vòng tay qua eo Tư Hàm, kéo anh lại gần mình, tuyên bố chủ quyền một cách rõ ràng nhất trước mặt Thẩm Dao.

"Thẩm tiểu thư, về bữa tối, tôi đã có hẹn với chồng mình suốt đời rồi. Dự án cảng biển chúng ta sẽ thảo luận tiếp vào cuộc họp chiều nay với đầy đủ các bên." Giọng Vãn Ninh lạnh lùng và dứt khoát, mang theo uy lực của một bạo chúa không cho phép thương lượng. "Bây giờ, tôi cần dành thời gian riêng cho người nhà."

Thẩm Dao biến sắc. Cô ta nhìn bàn tay Vãn Ninh đang đặt bên eo Tư Hàm, hàm răng nghiến chặt. Sự kiêu hãnh của một thiên kim tiểu thư không cho phép cô ta đứng đó thêm giây nào nữa.

"Được, Tạ tổng. Hy vọng sự lựa chọn 'tình cảm' này của anh sẽ không làm ảnh hưởng đến tiến độ của Thẩm gia." Cô ta xách túi, bước ra khỏi phòng với tiếng giày cao gót nện xuống sàn như những tiếng súng lục.

Khi cánh cửa đóng sầm lại, không gian phòng làm việc trở lại với sự tĩnh lặng. Tư Hàm bỗng thấy đôi chân mình hơi run, sự mạnh mẽ lúc nãy dường như đã dùng hết can đảm của cả một đời. Anh định lùi lại, nhưng vòng tay của Vãn Ninh lại siết chặt hơn.

"Anh ghen sao?" Vãn Ninh cúi xuống, hơi thở phả vào bên tai Tư Hàm, giọng nói thấp và khàn.

"Tôi... tôi chỉ không thích cách cô ta nhìn anh." Tư Hàm cúi đầu, mặt hơi nóng lên. "Cô ta coi tôi như một món đồ vô dụng."

Vãn Ninh xoay người Tư Hàm lại, áp anh vào cạnh bàn làm việc gỗ mun. Anh chống hai tay hai bên, giam cầm người thanh niên nhỏ hơn trong lãnh địa của mình. Ánh sáng từ cửa sổ sát đất phản chiếu vào mắt Vãn Ninh, biến đôi mắt hổ phách trở nên sâu thẳm và đầy dục vọng chiếm hữu.

"Trong mắt tôi, cô ta mới là món đồ vô dụng." Vãn Ninh nói, từng chữ một rơi vào tim Tư Hàm. "Tư Hàm, anh có biết hôm nay anh trông tuyệt vời thế nào không? Sự 'hỗn loạn' của anh khi đối mặt với cô ta chính là giai điệu đẹp nhất mà tôi từng được thấy ở tập đoàn này."

Anh đưa tay nâng cằm Tư Hàm lên, ngón cái lướt nhẹ qua đôi môi đang hơi run rẩy. "Đừng bao giờ nghi ngờ vị trí của mình. Thịnh Kinh này có thể thuộc về Tạ Thị, nhưng Tạ Vãn Ninh... chỉ thuộc về một mình anh."

Tư Hàm nhìn vào đôi mắt ấy, thấy sự chân thành và cuồng nhiệt được giấu kín sau lớp vỏ bọc lạnh lùng. Anh bỗng thấy Thịnh Kinh ngoài kia không còn đáng sợ nữa. Dù tòa tháp này có lạnh lẽo đến đâu, dù những âm mưu kinh doanh có tàn nhẫn thế nào, anh đã tìm thấy một bến đỗ vững chãi nhất.

Anh vươn tay, ôm lấy cổ Vãn Ninh, chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh. Đó là nụ hôn đầu tiên họ dành cho nhau mà không vì bất kỳ bản hợp đồng hay sự ép buộc nào.

"Vãn Ninh, tôi sẽ không để ai mang anh đi đâu hết."

Vãn Ninh khựng lại một giây, rồi lập tức đáp lại nụ hôn đó bằng một sự mãnh liệt như muốn nuốt chửng đối phương. Anh bế thốc Tư Hàm lên bàn làm việc, giữa những tập hồ sơ hàng tỷ tệ, giữa trung tâm của quyền lực và tiền bạc, họ chỉ còn nghe thấy tiếng nhịp tim của nhau hòa quyện cùng nhịp điệu của thành phố thủy tinh.

Chiều hôm đó, buổi họp giữa Tạ Thị và Thẩm gia diễn ra trong một bầu không khí cực kỳ nghiêm túc. Thẩm Dao ngồi ở phía đối diện, gương mặt lạnh như tiền, nhưng cô ta nhận thấy Vãn Ninh thỉnh thoảng lại nhìn xuống chiếc điện thoại đặt trên bàn với một ánh mắt dịu dàng đến lạ thường.

Phía sau tấm kính của phòng họp, Thịnh Kinh vẫn quay cuồng. Nhưng trong thâm tâm Tạ Vãn Ninh, một bản quy hoạch mới đã được thiết lập. Ở đó, trung tâm không phải là dự án cảng biển, mà là người thanh niên đang chờ anh ở nhà với mùi hương hoa nhài và những nốt nhạc bắt đầu có sức sống.

Tư Hàm trở về Vân Đỉnh, anh ngồi xuống bên cây đàn Cello. Một giai điệu mới vang lên, mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn. Đó không còn là tiếng thở dài, mà là một khúc ca của sự chiến đấu và bảo vệ. Anh nhận ra, nghệ thuật không chỉ để chữa lành, mà còn là vũ khí để anh đứng vững cạnh người đàn ông mình yêu.

Trận chiến ở tòa tháp kính chỉ là khởi đầu. Nhưng ở giao lộ ánh đèn này, họ đã không còn là hai đường thẳng song song nữa. Họ đã trở thành một cặp âm điệu hòa hợp, sẵn sàng đối mặt với mọi cơn bão sắp tới của Thịnh Kinh.