MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 11: KHOẢNG CÁCH VÀ NHỮNG CƠN SÓNG NGẦM

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 11: KHOẢNG CÁCH VÀ NHỮNG CƠN SÓNG NGẦM

2,105 từ · ~11 phút đọc

Thịnh Kinh bước vào những ngày đại hàn, bầu trời như một tấm kính mờ đục bị bao phủ bởi lớp sương muối dày đặc. Những tòa nhà chọc trời giờ đây chỉ còn lộ ra phần đỉnh nhọn hoắt, cô độc giữa biển mây xám xịt. Không khí trong thành phố trở nên cô đặc, mang theo mùi của kim loại lạnh lẽo và sự hối hả đến nghẹt thở của những thương vụ cuối năm.

Tại trụ sở Tạ Thị, bầu không khí thậm chí còn căng thẳng hơn cả thời tiết bên ngoài. Đòn đáp trả của Thẩm gia đến nhanh và hiểm hóc hơn dự kiến. Không chỉ dừng lại ở việc gây khó dễ cho dự án Cảng biển phía Nam, Thẩm gia còn liên kết với một số tập đoàn vận tải quốc tế tại Singapore để chặn đứng chuỗi cung ứng linh kiện cho mảng sản xuất công nghệ cao của Tạ Thị.

Tạ Vãn Ninh ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn LED trắng xanh hắt lên gương mặt cương nghị, làm sâu thêm những quầng thâm mờ nhạt dưới mắt. Trước mặt anh là bản báo cáo thiệt hại ước tính lên tới con số hàng trăm triệu tệ mỗi ngày nếu tình trạng đình trệ không được giải quyết.

"Tạ tổng, chuyến công tác sang Singapore lần này không thể trì hoãn được nữa." Thư ký Lâm thận trọng báo cáo. "Phía đối tác yêu cầu đích thân anh phải có mặt để ký kết biên bản ghi nhớ mới, nếu không họ sẽ nghiêng về phía liên minh của Thẩm gia."

Vãn Ninh xoay nhẹ chiếc bút máy trong tay, đôi mắt anh nhìn về phía bức ảnh nhỏ đặt ở góc bàn—bức ảnh chụp trộm Lục Tư Hàm đang ngồi giữa vườn nhài. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, anh cảm thấy do dự trước một quyết định kinh doanh. Đi Singapore đồng nghĩa với việc anh phải rời xa Thịnh Kinh ít nhất một tuần, để lại Tư Hàm một mình giữa lúc Thẩm Dao đang nuôi dưỡng một cơn giận dữ không hề che giấu.

"Sắp xếp chuyến bay vào sáng mai." Vãn Ninh hạ lệnh, giọng nói trầm khàn. "Và tăng cường đội ngũ an ninh tại Vân Đỉnh lên gấp đôi. Bất cứ ai không có tên trong danh sách ưu tiên đều tuyệt đối không được bước qua cổng chính."

Buổi tối cuối cùng trước chuyến công tác, biệt thự Vân Đỉnh chìm trong một sự tĩnh lặng kỳ lạ.

Trong phòng ăn, ánh nến lung linh hắt lên những bộ đồ sứ trắng tinh xảo. Vãn Ninh ăn rất ít, anh thỉnh thoảng lại nhìn sang Tư Hàm, người đang lặng lẽ dùng món súp măng tây. Tư Hàm hôm nay mặc một chiếc áo len cao cổ màu xanh đen, mái tóc hơi dài rủ xuống che đi một phần ánh mắt buồn bã. Anh vốn nhạy cảm, chỉ cần nhìn qua thái độ của quản gia và sự xuất hiện của những gương mặt lạ trong đội bảo vệ, anh đã đoán ra phần nào sự nghiêm trọng của tình hình.

"Tôi phải đi Singapore một tuần." Vãn Ninh lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Tư Hàm dừng muỗng, anh ngẩng lên, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an: "Công việc quan trọng mà, anh cứ đi đi. Tôi ở nhà vẫn ổn, có bác sĩ Trần và quản gia Chương chăm sóc rồi."

Vãn Ninh buông dao dĩa, anh đứng dậy đi vòng qua bàn, đặt tay lên vai Tư Hàm. Qua lớp vải áo len, anh cảm nhận được sự mảnh khảnh và hơi ấm của người thanh niên. "Thẩm gia đang điên cuồng trả đũa. Tôi đã sắp xếp mọi thứ, nhưng anh phải hứa với tôi, trong một tuần này tuyệt đối không được rời khỏi Vân Đỉnh, cũng không được tiếp bất cứ ai nếu tôi không trực tiếp xác nhận."

Tư Hàm xoay người lại, đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn của Vãn Ninh. Những ngón tay anh đan vào nhau, tìm kiếm một sự gắn kết cuối cùng trước khi chia xa. "Tôi không phải là trẻ con, Vãn Ninh. Anh lo cho công ty đi, đừng để vì tôi mà ảnh hưởng đến đại cục."

Vãn Ninh cúi xuống, áp trán mình vào trán Tư Hàm. Trong không gian chỉ còn tiếng nổ lách tách của lò sưởi, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Sự chiếm hữu và nỗi lo lắng trong lòng Vãn Ninh lúc này đã vượt xa ranh giới của một cuộc hôn nhân hợp đồng. Anh sợ rằng, nếu anh buông tay, "linh hồn" của ngôi nhà này sẽ lại bị sương mù Thịnh Kinh nuốt chửng.

"Đừng tắt điện thoại, bất cứ lúc nào cũng phải để tôi tìm thấy anh." Vãn Ninh thì thầm, nụ hôn của anh rơi xuống môi Tư Hàm, sâu đậm và đầy sự lưu luyến.

Sáng hôm sau, khi chiếc xe của Vãn Ninh khuất dần sau cánh cổng sắt, Tư Hàm đứng bên cửa sổ tầng hai, cảm giác trống trải đột ngột ập đến như một cơn thủy triều. Ngôi biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên hoang vắng một cách đáng sợ.

Anh quay trở về phòng đàn, định tìm kiếm sự an ủi trong những nốt nhạc, nhưng hôm nay dây đàn Cello như cũng bị nhiễm cái lạnh của thời tiết, âm thanh phát ra khô khốc và lạc điệu. Tư Hàm thở dài, anh buông vĩ, bước ra ban công nhìn xuống khu vườn.

Những bụi nhài giờ đây chỉ còn là những cành khô khẳng khiu, run rẩy trong gió. Anh chợt nhận ra, mình đã quá phụ thuộc vào sự hiện diện của Tạ Vãn Ninh. Sự bảo bọc của người đàn ông đó giống như một loại dưỡng khí, khi bị rút đi, anh cảm thấy phổi mình đau nhức vì sự khô khốc của thực tại.

Giữa trưa, một bưu kiện lạ được gửi đến Vân Đỉnh.

Đội an ninh đã kiểm tra rất kỹ, bên trong chỉ là một chiếc máy nghe nhạc cũ và một phong thư không có tên người gửi. Quản gia Chương định mang đi tiêu hủy, nhưng Tư Hàm lại có cảm giác kỳ lạ. Anh nhận lấy chiếc máy nghe nhạc, đeo tai nghe lên.

Một âm thanh rè rè vang lên, rồi sau đó là tiếng ồn của một đám đông, tiếng xì xào... và rồi, bản Elgar Cello Concerto tại Vienna năm đó vang lên. Nhưng đó không phải là bản ghi âm chính thức. Đó là bản ghi âm hiện trường, ghi lại đúng khoảnh khắc Tư Hàm dừng lại, tiếng vĩ đàn kéo một đường sai lệch chói tai, và tiếng cười khẩy của một ai đó ở hàng ghế đầu.

"Cậu nhìn xem, thiên tài đã gãy cánh rồi." Giọng nói trong đoạn ghi âm mỏng manh nhưng sắc lẹm. Tư Hàm run rẩy đánh rơi chiếc máy nghe nhạc xuống sàn. Những ký ức đau đớn nhất, thứ "bóng ma" mà anh tưởng mình đã vượt qua được dưới sự che chở của Vãn Ninh, giờ đây lại bị xé toạc ra một lần nữa.

Ngay sau đó, điện thoại của anh rung lên. Một số lạ.

"Cảm giác thế nào, nghệ sĩ Lục? Nghe lại khoảnh khắc huy hoàng nhất của mình có thấy xúc động không?" Giọng của Thẩm Dao vang lên, ngọt ngào nhưng đầy nọc độc.

"Cô muốn gì?" Tư Hàm siết chặt điện thoại, giọng anh lạc đi.

"Tôi chỉ muốn nhắc cậu nhớ rằng, sự bảo vệ của Vãn Ninh chỉ là một tấm màn che tạm thời. Anh ấy có thể mua lại nợ nần cho cậu, nhưng anh ấy không thể mua lại linh hồn cho một kẻ đã chết tâm. Hiện tại anh ấy đang bận rộn cứu vãn đống đổ nát mà cậu gây ra cho Tạ Thị ở Singapore đấy. Cậu có biết vì để giữ lấy cái tôi của cậu mà anh ấy đã phải nhượng bộ bao nhiêu phần trăm cổ phần không?"

Tư Hàm lặng người. Vãn Ninh chưa bao giờ kể với anh về những tổn thất kinh tế thực sự. Anh chỉ biết Thẩm gia trả đũa, nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng đến mức Vãn Ninh phải đánh đổi cổ phần tập đoàn.

"Cậu là gánh nặng của anh ấy, Tư Hàm ạ." Thẩm Dao cười khẩy. "Nếu cậu thực sự yêu anh ấy, cậu nên biết mình nên đứng ở đâu. Đừng để đến lúc anh ấy trắng tay mới nhận ra mình chỉ là một 'biến số' tai hại."

Cuộc gọi ngắt quãng. Tư Hàm đứng giữa phòng đàn, xung quanh là những bức tường kính phản chiếu dáng vẻ thảm hại của anh. Sự tự tin mà Vãn Ninh dày công bồi đắp trong anh bỗng chốc nứt vỡ. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình—đôi bàn tay vừa mới hôm qua còn đan chặt lấy tay Vãn Ninh—giờ đây lại đang run rẩy không ngừng.

Tại Singapore, Vãn Ninh vừa kết thúc cuộc đàm phán căng thẳng kéo dài 10 tiếng đồng hồ. Anh bước ra khỏi phòng họp, việc đầu tiên là lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn.

Không có tin nhắn nào từ Tư Hàm.

Vãn Ninh nhíu mày, anh định gọi điện về nhà thì thư ký Lâm hớt hải chạy tới: "Tạ tổng, không ổn rồi! Phía Thẩm gia vừa tung tin đồn trên mạng xã hội về việc phu nhân của anh có vấn đề về tâm thần và đang bị giam lỏng tại Vân Đỉnh. Họ còn đăng tải một đoạn clip quay lén cảnh cậu Tư Hàm suy sụp trong phòng đàn chiều nay."

Vãn Ninh cảm thấy một luồng máu nóng bốc lên não. Anh nhìn vào đoạn clip ngắn trên màn hình—hình ảnh Tư Hàm ngồi bệt dưới đất, ôm lấy đầu giữa đống đổ vỡ của chiếc máy nghe nhạc. Trái tim anh thắt lại vì đau đớn và giận dữ.

"Đặt vé máy bay về Thịnh Kinh ngay lập tức!" Vãn Ninh gầm lên.

"Nhưng hợp đồng chính thức sáng mai mới ký..."

"Tôi nói đặt vé ngay!" Vãn Ninh đập mạnh tay xuống bàn. "Hợp đồng có thể ký sau, nhưng nếu anh ấy có chuyện gì, tôi sẽ khiến cả Thẩm gia phải biến mất khỏi mặt đất này!"

Trong khi đó, tại Thịnh Kinh, màn đêm đã buông xuống.

Tư Hàm không bật đèn. Anh ngồi trong bóng tối, cảm nhận cái lạnh len lỏi vào da thịt. Những lời nói của Thẩm Dao như những vòng lặp không dứt trong đầu anh. Gánh nặng... Anh là gánh nặng.

Anh đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường dẫn lên Vân Đỉnh. Một chiếc xe lạ đang đỗ ở phía xa, ánh đèn pha nhấp nháy như một sự đe dọa. Anh biết, Thẩm Dao sẽ không dừng lại ở những lời nói suông. Cô ta muốn hủy hoại anh, để chứng minh với Vãn Ninh rằng sự lựa chọn của anh là sai lầm.

Tư Hàm cầm cây vĩ đàn lên. Trong bóng tối, đôi mắt anh bỗng trở nên kiên định một cách lạ lùng. Anh không còn trốn tránh nữa. Anh nhận ra rằng, nếu anh cứ mãi đứng sau lưng Vãn Ninh để được bảo vệ, anh sẽ thực sự trở thành gánh nặng của người đàn ông đó.

Anh bắt đầu chơi đàn.

Lần này, không phải là tiếng đàn của sự yếu đuối. Đó là một bản giao hưởng mạnh mẽ, mang theo nhịp điệu của sự phản kháng. Âm thanh vang vọng khắp căn biệt thự vắng lặng, xuyên qua lớp sương mù, bay xa đến tận chân đồi.

Anh đang chơi cho chính mình, và chơi cho người đàn ông đang vượt đại dương để trở về bên anh.

Vào khoảnh khắc đó, tại sân bay Singapore, Vãn Ninh bước lên máy bay giữa cơn mưa bão. Anh nhìn về hướng Thịnh Kinh, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng mãnh liệt. Anh biết Tư Hàm đang chiến đấu, và anh sẽ trở về để cùng anh dẹp tan mọi cơn sóng dữ.

Giao lộ ánh đèn của họ đang bị che mờ bởi bão tố, nhưng chính trong bóng tối đó, họ mới nhận ra rằng mình chính là ánh sáng duy nhất của đối phương. Trận chiến tâm lý này chỉ là lửa thử vàng, để chứng minh rằng một "trật tự" cứng nhắc và một "nghệ thuật" nhạy cảm khi hòa quyện vào nhau sẽ tạo nên một sức mạnh không thể phá hủy.