Thịnh Kinh đêm nay dường như không có màu sắc. Sương mù đại hàn đã nuốt chửng những ánh đèn neon rực rỡ nhất của trung tâm tài chính, chỉ để lại một màu trắng xám bao phủ lên vạn vật. Tại biệt thự Vân Đỉnh, cái lạnh không chỉ dừng lại ở bên ngoài cửa kính, mà nó len lỏi vào từng thớ thịt, từng nhịp thở của những người đang hiện diện trong tòa lâu đài bằng đá này.
Tiếng đàn Cello của Lục Tư Hàm vẫn vang lên giữa bóng tối của căn phòng đàn. Những nốt nhạc không còn là những tiếng thở dài vụn vỡ của một kẻ bại trận. Chúng trở nên sắc lẹm, dồn dập, mang theo sự giằng xé của một linh hồn đang cố gắng thoát ra khỏi lớp kén của nỗi sợ. Tư Hàm chơi đàn trong bóng tối, không cần một bản nhạc phổ nào trước mặt. Những ký ức đau đớn từ đoạn băng ghi âm của Thẩm Dao giờ đây lại trở thành chất xúc tác, biến thành những rung động mãnh liệt trên dây đàn.
Mồ hôi lạnh chảy ròng bên thái dương, mái tóc lãng tử bết lại trên trán, nhưng đôi mắt anh—lần đầu tiên sau hai năm—rực sáng một thứ ánh sáng sắc sảo và kiên định. Anh không còn là quân cờ của Lục gia, cũng không muốn chỉ là một món tài sản quý giá được Tạ Vãn Ninh cất giấu.
Cùng lúc đó, tại sân bay quốc tế Thịnh Kinh, một chiếc chuyên cơ mang biểu tượng của tập đoàn Tạ Thị hạ cánh xuống đường băng giữa cơn mưa tuyết bắt đầu rơi nặng hạt.
Cửa máy bay vừa mở, một luồng không khí lạnh buốt tràn vào khoang VIP. Tạ Vãn Ninh bước xuống cầu thang với gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không khoác áo măng tô, chỉ với chiếc áo sơ mi xanh navy và bộ suit xám chì, nhưng dường như cái lạnh của thiên nhiên không thấm tháp gì so với khí trường phát ra từ con người anh. Đôi mắt hổ phách đằng sau lớp kính bây giờ không còn sự điềm tĩnh thường ngày, mà là một vùng biển bão bùng.
"Tạ tổng, xe đã chờ sẵn. Nhưng truyền thông đã bao vây lối vào Vân Đỉnh." Thư ký Lâm vừa chạy theo vừa báo cáo, hơi thở hóa thành những làn khói trắng trong không khí. "Thẩm Dao đã tung toàn bộ bằng chứng về việc anh đơn phương phá vỡ hợp đồng với Thẩm gia để bảo vệ phu nhân. Cổ phiếu của tập đoàn đang có dấu hiệu sụt giảm ở phiên giao dịch ngoài giờ."
Vãn Ninh bước vào chiếc xe bọc thép, giọng nói anh trầm thấp như tiếng sấm rền trước cơn bão: "Kệ mẹ cái cổ phiếu đó đi. Việc duy nhất tôi cần các cậu làm ngay bây giờ là dọn sạch đám kền kền ở cổng Vân Đỉnh. Nếu một giọt nước hay một ánh đèn Flash nào chạm vào Tư Hàm, tôi sẽ quét sạch phòng quan hệ công chúng của các cậu."
Chiếc xe lao đi trong đêm, xé toạc màn sương mù dày đặc. Vãn Ninh ngồi ở ghế sau, đôi tay đan chặt vào nhau. Anh nhìn vào màn hình điện thoại, vẫn không có cuộc gọi nhỡ nào từ Tư Hàm. Sự im lặng của người ở nhà khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào lồng ngực. Anh hối hận vì đã rời đi, hối hận vì đã tin rằng cái "trật tự" của mình có thể bảo vệ được một tâm hồn nhạy cảm trước sự độc địa của thế gian.
Tại Vân Đỉnh, quản gia Chương đứng ở sảnh chính, gương mặt già nua hiện rõ sự lo âu. Phía bên ngoài cổng sắt, ánh đèn từ những chiếc xe của phóng viên nhấp nháy liên tục, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn và đáng sợ. Họ hò hét, yêu cầu Lục Tư Hàm ra mặt để trả lời về đoạn clip "suy sụp" và những cáo buộc về việc anh là nguyên nhân khiến Tạ Thị rơi vào khủng hoảng kinh tế.
"Nhị thiếu gia, cậu hãy vào phòng trong nghỉ ngơi. Đừng nhìn ra ngoài nữa." Quản gia Chương bước vào phòng đàn, khẽ khuyên nhủ.
Tư Hàm dừng tay đàn. Anh đặt vĩ xuống, đứng dậy một cách chậm rãi. Dưới ánh nến lụi tàn, bóng anh đổ dài lên tường kính, thanh mảnh nhưng đứng thẳng tắp.
"Bác Chương, họ muốn gặp tôi đúng không?" Tư Hàm hỏi, giọng anh bình thản đến lạ thường.
"Họ chỉ là những kẻ săn tin thất đức thôi, cậu không cần bận tâm."
"Không, tôi phải ra đó." Tư Hàm bước tới bàn, cầm lấy chiếc áo khoác măng tô đen của mình. "Tạ Vãn Ninh đã vì tôi mà đánh đổi quá nhiều. Nếu tôi cứ tiếp tục trốn trong này, tôi sẽ thực sự trở thành gánh nặng mà Thẩm Dao nói."
"Nhưng Tạ tổng đã dặn..."
"Tôi biết anh ấy dặn gì." Tư Hàm quay lại, nụ cười của anh mang theo một chút khí chất kiêu ngạo của một nghệ sĩ đẳng cấp quốc tế năm nào. "Anh ấy dặn tôi không được để mình bị thương. Nhưng anh ấy chưa dạy tôi cách nhìn người mình yêu chiến đấu một mình."
Tư Hàm bước ra khỏi phòng đàn, đi dọc theo hành lang dài hun hút. Mỗi bước chân của anh như đang giẫm lên những nỗi sợ hãi của quá khứ. Anh đi qua phòng làm việc của Vãn Ninh, dừng lại một chút trước cánh cửa gỗ mun. Anh nhớ mùi hương tuyết tùng, nhớ sự vững chãi của người đàn ông đó.
"Vãn Ninh, lần này, để tôi bảo vệ trật tự cho anh." Anh thì thầm.
Khi cánh cổng lớn của biệt thự Vân Đỉnh từ từ mở ra, đám đông phóng viên như phát điên. Họ ùa tới, ống kính máy ảnh chĩa thẳng vào người thanh niên vừa bước ra.
Tư Hàm đứng giữa trời tuyết, không có ô che, không có bảo vệ đi sát cạnh. Anh đứng đó, dưới ánh sáng chói lòa của hàng chục chiếc đèn pha, gương mặt thanh tú không một chút biểu cảm. Sự tĩnh lặng phát ra từ anh khiến đám đông vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt trong vài giây.
"Cậu Lục, có thật là cậu bị rối loạn tâm thần và đang điều khiển Tạ tổng không?" "Clip chiều nay là sự thật hay dàn dựng?" "Cậu nghĩ sao khi Tạ Thị đang mất hàng tỷ tệ vì cuộc hôn nhân này?"
Tư Hàm hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt của Thịnh Kinh. Anh nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh gần nhất, giọng nói trong trẻo vang lên, rõ ràng đến từng chữ:
"Tôi là Lục Tư Hàm. Và tôi không phải là một bệnh nhân tâm thần. Tôi là một nghệ sĩ vừa mới hồi sinh."
Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đỏ rực rỡ lao tới, phanh gấp ngay trước mặt đám đông. Thẩm Dao bước xuống xe, khoác trên mình bộ lông thú sang trọng, gương mặt rạng rỡ vẻ đắc thắng. Cô ta đi thẳng tới trước mặt Tư Hàm, đôi mắt đầy sự khinh miệt.
"Tư Hàm, cậu thật can đảm khi dám ra đây." Thẩm Dao hạ thấp giọng, chỉ đủ hai người nghe. "Nhưng cậu nhìn xem, vì cậu mà danh tiếng của Vãn Ninh đang bị bôi nhọ. Cậu có biết anh ấy đang phải quỳ xuống xin lỗi đối tác ở Singapore để cứu vãn lỗi lầm của cậu không?"
Tư Hàm nhìn Thẩm Dao, ánh mắt anh không còn sự dao động. "Cô sai rồi, Thẩm tiểu thư. Vãn Ninh không bao giờ quỳ xuống trước bất kỳ ai. Và anh ấy bảo vệ tôi không phải vì lỗi lầm, mà vì anh ấy hiểu giá trị của tôi hơn bất cứ kẻ tầm thường nào ở đây."
Thẩm Dao cười khẩy, định giơ tay tát Tư Hàm một cái để giữ thể diện trước truyền thông, nhưng cánh tay cô ta đột ngột bị giữ chặt giữa không trung.
Một luồng áp lực kinh người bao trùm lấy không gian. Đám đông phóng viên tự động dạt sang hai bên như có một con sóng vô hình rẽ nước.
Tạ Vãn Ninh xuất hiện.
Gương mặt anh phủ một lớp sương lạnh, đôi mắt hổ phách sát khí đằng đằng. Anh hất tay Thẩm Dao sang một bên như hất một thứ rác rưởi, rồi lập tức cởi chiếc áo vest của mình, bao bọc lấy bờ vai đang run lên vì lạnh của Tư Hàm.
"Vãn Ninh..." Tư Hàm thốt lên, giọng anh vỡ ra vì sự nhẹ nhõm.
Vãn Ninh không nói gì, anh kéo Tư Hàm vào lòng, siết chặt đến mức như muốn khảm anh vào cơ thể mình. Anh nhìn quanh đám đông phóng viên, ánh mắt đi tới đâu là sự im lặng chết chóc bao trùm đến đó.
"Ghi hình cho kỹ những gì tôi nói đây." Vãn Ninh lên tiếng, giọng nói của anh được khuếch đại qua không gian yên tĩnh của đêm tuyết. "Tạ Thị có thể mất hàng tỷ tệ, nhưng Tạ Vãn Ninh tôi không bao giờ để mất người của mình. Bất kỳ ai, bất kỳ tờ báo nào dám thêu dệt một lời nào về phu nhân của tôi từ giây phút này, tôi sẽ dùng toàn bộ tiềm lực của Tạ gia để truy tố đến cùng."
Anh xoay sang nhìn Thẩm Dao, ánh mắt chứa đựng một sự tàn nhẫn đến cực điểm: "Thẩm tiểu thư, dự án cảng biển kết thúc tại đây. Thẩm gia chuẩn bị nhận đơn kiện về việc xâm phạm đời tư và gây rối trật tự kinh doanh đi. Tôi đã nói rồi, cô chạm vào bất cứ thứ gì của tôi cũng được, trừ anh ấy."
Thẩm Dao tái mặt, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Sự hiện diện của Vãn Ninh lúc này giống như một bản án tử dành cho sự nghiệp của cô ta tại Thịnh Kinh.
Vãn Ninh không thèm nhìn thêm một giây nào, anh ôm lấy Tư Hàm, quay lưng đi thẳng vào trong cổng biệt thự. Cánh cổng sắt nặng nề đóng lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới hỗn loạn bên ngoài.
Bên trong sảnh biệt thự, ánh đèn ấm áp tỏa ra. Vãn Ninh vẫn không buông Tư Hàm ra. Anh bế thốc anh lên, đi thẳng về phía phòng ngủ chính.
Anh đặt Tư Hàm xuống chiếc ghế bành rộng cạnh lò sưởi, quỳ xuống trước mặt anh, bắt đầu xoa nắn đôi bàn tay đang lạnh ngắt như đá của Tư Hàm.
"Anh điên rồi sao? Tại sao lại ra đó một mình?" Vãn Ninh gắt nhẹ, nhưng trong giọng nói là một sự xót xa không che giấu.
Tư Hàm nhìn người đàn ông đang lo lắng cho mình, nước mắt bỗng chốc trào ra. Anh vươn tay, ôm lấy khuôn mặt của Vãn Ninh: "Tôi không muốn anh phải vì tôi mà gánh chịu tất cả. Vãn Ninh, tôi muốn đứng cạnh anh, không phải đứng sau lưng anh."
Vãn Ninh khựng lại. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định của Tư Hàm, trái tim vốn cứng rắn như thép nguội bỗng chốc tan chảy. Anh áp mặt vào lòng bàn tay Tư Hàm, hít hà mùi hương nhài pha lẫn hơi lạnh của tuyết.
"Tư Hàm, từ khi gặp anh, trật tự của tôi đã hỏng rồi." Vãn Ninh thì thầm, giọng anh khàn đục vì xúc động. "Nhưng nếu sự hỗn loạn đó mang anh đến bên tôi, tôi sẵn sàng từ bỏ cả thế giới này."
Đêm đó, giữa bão tuyết của Thịnh Kinh, bên trong biệt thự Vân Đỉnh lại tràn ngập một hơi ấm chưa từng có. Không còn hợp đồng, không còn những toan tính thiệt hơn. Chỉ có hai linh hồn đã nương tựa vào nhau để vượt qua cơn cuồng phong.
Vãn Ninh nhận ra, Tư Hàm không hề yếu đuối. Người nghệ sĩ này có một sức mạnh nội tại mà không một doanh nhân nào có được. Còn Tư Hàm nhận ra, sự "bạo chúa" của Vãn Ninh chính là lớp vỏ bọc cho một trái tim cô đơn nhất thế gian, và anh chính là người duy nhất có chìa khóa để mở nó.
Trận chiến với Thẩm gia có lẽ chưa kết thúc, nhưng ở giao lộ ánh đèn này, họ đã giành được chiến thắng quan trọng nhất: Sự tin tưởng và tình yêu tuyệt đối dành cho đối phương.