Thịnh Kinh bước vào những ngày cuối đông, không khí không còn cái gắt gỏng của bão tuyết nhưng lại mang một sự buốt giá ngấm ngầm, len lỏi qua từng kẽ lá nhài khẳng khiu trong vườn nhà. Sau buổi trình diễn chấn động tại giao lộ ánh đèn, cả thành phố dường như vẫn còn chưa hết bàng hoàng trước sự si tình cuồng nhiệt và quyền lực tuyệt đối của Tạ Vãn Ninh. Nhưng bên trong cánh cổng sắt của Vân Đỉnh, mọi thứ lại chìm vào một nhịp độ chậm rãi đến lạ lùng, như thể thời gian đang cố tình ngưng đọng để hai linh hồn vừa đi qua giông bão được hít thở.
Tạ Vãn Ninh ngồi trong thư phòng, ánh sáng vàng ấm từ chiếc đèn Tiffany hắt lên những đầu ngón tay đang lật giở tệp hồ sơ tài chính. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy suốt mười lăm phút qua, anh không hề lật sang trang mới. Đôi mắt hổ phách đằng sau lớp kính mỏng đang lơ đễnh nhìn ra khung cửa sổ, nơi sương mù đang bắt đầu kết tinh thành những hạt nước nhỏ trên mặt kính.
Anh đang nghĩ về buổi sáng hôm nay. Khi anh thức dậy, Tư Hàm vẫn còn ngủ, nhưng đôi bàn tay của cậu ấy trong lúc vô thức đã siết chặt lấy vạt áo ngủ của anh, như thể sợ rằng nếu buông ra, tất cả sự bảo bọc này sẽ tan biến như một giấc mộng. Vãn Ninh nhận ra, chiến thắng trước Thẩm gia chỉ là bề nổi. Những vết sẹo trong lòng Tư Hàm, và cả những nỗi bất an mới nảy mầm trong lòng chính anh, mới là thứ cần một cuộc phục hồi dài hạn hơn.
Bên dưới lầu, Lục Tư Hàm đang đứng ở phòng bếp. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám nhạt, chiếc tạp dề màu xanh rêu thắt lỏng lẻo quanh eo. Anh đang cố gắng học cách pha trà Long Tỉnh theo đúng khẩu vị của Vãn Ninh—thứ trà mà anh từng cho là quá đắng và khô khốc.
Tư Hàm cử động tay rất chậm. Mỗi lần nhấc ấm nước sôi, anh lại khẽ nhíu mày. Bác sĩ Trần nói cơ tay anh đã hồi phục 90%, nhưng 10% còn lại không nằm ở gân cốt, mà nằm ở hệ thần kinh. Cơn sang chấn từ đoạn băng ghi âm của Thẩm Dao vẫn thỉnh thoảng hiện về trong những giấc mơ, khiến đôi bàn tay anh đôi khi đột ngột mất lực.
"Cậu Tư Hàm, để tôi giúp cậu." Quản gia Chương bước lại gần, giọng nói đầy sự lo lắng.
Tư Hàm mỉm cười, lắc đầu nhẹ. "Bác Chương, tôi muốn tự làm. Vãn Ninh đã làm quá nhiều việc cho tôi rồi. Một tách trà... là thứ ít nhất tôi có thể trả lại cho anh ấy."
Anh nhìn vào dòng nước sôi đang xoáy nhẹ trong tách sứ, lá trà xanh bắt đầu nở ra, tỏa hương thơm thanh khiết. Tư Hàm chợt nhận ra mình đã thay đổi. Từ một kẻ chỉ biết sống trong thế giới âm thanh trừu tượng và sự kiêu ngạo của một thiên tài, anh đang học cách chạm vào thực tế, học cách quan tâm đến những điều nhỏ bé tạo nên "trật tự" của người đàn ông kia.
Tư Hàm bưng khay trà lên thư phòng. Anh không gõ cửa, vì Vãn Ninh đã từng nói: "Trong nhà này, không có cánh cửa nào đóng lại với anh."
Khi bước vào, anh thấy Vãn Ninh đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi. Sự sụp đổ của Thẩm gia không hề đơn giản; nó kéo theo một chuỗi hệ lụy về pháp lý và các cuộc tái cấu trúc nhân sự khổng lồ tại Tạ Thị mà Vãn Ninh phải trực tiếp điều phối.
Tư Hàm đặt khay trà xuống bàn, anh đi vòng ra phía sau ghế, nhẹ nhàng đặt đôi bàn tay thanh mảnh lên thái dương của Vãn Ninh.
Vãn Ninh khẽ giật mình, nhưng ngay khi ngửi thấy mùi hương nhài quen thuộc, anh liền thả lỏng, để mặc cho những ngón tay của Tư Hàm xoa bóp nhẹ nhàng.
"Anh lại bỏ bữa trưa phải không?" Tư Hàm thì thầm, giọng nói mang theo chút trách móc dịu dàng.
"Tôi không đói." Vãn Ninh nắm lấy một bàn tay của Tư Hàm, kéo ra phía trước và đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay cậu. "Trà anh pha sao?"
"Ừ, Long Tỉnh năm nay hơi đắng một chút, giống như tính cách của anh vậy." Tư Hàm khẽ cười, anh cúi xuống, tựa cằm lên đỉnh đầu Vãn Ninh. "Vãn Ninh, chúng ta đi du lịch đi."
Vãn Ninh mở mắt, có chút ngạc nhiên. "Du lịch? Anh muốn đi đâu? Paris? Hay quay lại Vienna?"
"Không." Tư Hàm lắc đầu. "Tôi muốn đi đến một nơi không ai biết chúng ta là ai. Một nơi không có Tạ Thị, không có Lục gia, cũng không có những buổi hòa nhạc. Một ngôi nhà nhỏ bên bờ biển, hoặc một thị trấn cổ ở phía Nam."
Vãn Ninh im lặng một lúc lâu. Trong thế giới của anh, mỗi giây phút rời xa Thịnh Kinh đều tính bằng hàng triệu tệ thiệt hại. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự mong cầu và cả sự mệt mỏi của Tư Hàm, anh nhận ra rằng mình đang nợ cậu một cuộc sống thực sự, chứ không phải một cuộc sống được xây dựng trên những bức tường kính của quyền lực.
"Được." Vãn Ninh nói, giọng anh chắc nịch. "Cuối tuần này, chúng ta sẽ đi. Chỉ có tôi và anh."
Chuyến đi của họ không hề hoành tráng như cách báo chí Thịnh Kinh thường thêu dệt. Vãn Ninh gạt bỏ những chiếc Rolls-Royce sang trọng, anh tự mình lái một chiếc SUV màu đen đơn giản, đưa Tư Hàm rời khỏi thành phố hướng về phía thị trấn cổ ven biển Trấn Hải.
Càng rời xa những tòa cao ốc, bầu trời càng trở nên rộng lớn hơn. Tư Hàm hạ kính xe, để luồng gió biển mặn mòi thổi tung mái tóc. Anh nhìn Vãn Ninh đang tập trung lái xe—một hình ảnh đời thường đến mức khó tin. Không còn những bộ suit ba mảnh, Vãn Ninh hôm nay mặc một chiếc áo khoác gió đơn giản, tay áo xắn cao, trông anh trẻ trung và bớt đi phần sắc sảo.
"Anh biết lái xe từ bao giờ?" Tư Hàm hỏi, mắt vẫn nhìn cảnh vật lướt qua.
"Năm 18 tuổi, trước khi bị cha tôi ép vào khuôn khổ của tập đoàn." Vãn Ninh nhếch môi. "Lúc đó tôi từng muốn trở thành một tay đua chuyên nghiệp. Nhưng rồi trật tự của gia tộc đã chiến thắng niềm đam mê đó."
Tư Hàm im lặng. Anh chợt nhận ra Vãn Ninh cũng từng có những giấc mơ bị bóp nghẹt giống như anh. Sự đồng cảm ấy khiến anh càng thêm trân trọng người đàn ông này.
Họ dừng chân tại một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ sát bờ biển. Buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, mặt biển chuyển sang màu tím thẫm, những con sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền tạo nên một thứ âm nhạc nguyên thủy nhất.
Tư Hàm ngồi trên bãi cát, tay cầm một nhánh cây khô, vẽ những đường vạch vô định trên cát ướt. Vãn Ninh đứng phía sau, khoác thêm cho cậu một chiếc khăn len lớn.
"Tư Hàm, anh có hối hận không?" Vãn Ninh đột ngột hỏi. "Vì đã cưới tôi, vì đã để mình bị cuốn vào những tranh chấp bẩn thỉu của thương trường?"
Tư Hàm dừng tay. Anh nhìn ra xa, nơi đường chân trời và mặt biển hòa vào làm một. "Lúc đầu, tôi đã rất sợ. Tôi ghét sự kiểm soát của anh, ghét cái cách anh coi tôi là một dự án cần phục hồi. Nhưng bây giờ nhìn lại... nếu không có sự 'tàn nhẫn' đó của anh, có lẽ tôi đã chìm nghỉm ở một góc tối nào đó tại Vienna rồi."
Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt Vãn Ninh. "Tôi không hối hận vì đã cưới anh. Tôi chỉ hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn rằng, đằng sau cái trật tự thép đó, anh cũng đang tìm kiếm một giai điệu cho riêng mình."
Vãn Ninh ngồi xuống cạnh cậu, anh cầm lấy bàn tay Tư Hàm, những ngón tay đan chặt vào nhau. "Ở Thịnh Kinh, tôi phải là một bạo chúa để bảo vệ anh. Nhưng ở đây, tôi chỉ là Tạ Vãn Ninh—người đàn ông đang cố gắng học cách yêu một nghệ sĩ."
Đêm đó, trong ngôi nhà nhỏ ven biển, không có tiếng đàn Cello, cũng không có tiếng gõ bàn phím. Chỉ có tiếng gió biển thổi qua khe cửa và hơi thở của hai người tìm thấy nhau giữa đại dương mênh mông.
Sáng hôm sau, Tư Hàm thức dậy sớm. Anh đi dạo dọc bờ biển và vô tình thấy một nhóm trẻ em địa phương đang tụ tập quanh một chiếc Radio cũ hỏng. Anh tiến lại gần, dùng những kỹ năng cơ bản mà anh học được hồi còn ở học viện để giúp chúng chỉnh lại dây đồng và các phím bấm.
Khi âm nhạc từ đài phát thanh vang lên—một bản dân ca địa phương giản dị—những đứa trẻ reo hò nhảy múa. Tư Hàm nhìn chúng, trái tim anh bỗng thắt lại. Anh chợt hiểu ra, âm nhạc không nhất thiết phải ở trong những khán phòng lộng lẫy, không nhất thiết phải hoàn hảo từng nốt nhạc. Nó chỉ cần mang lại niềm vui cho những tâm hồn đơn sơ nhất.
Vãn Ninh đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó. Anh thấy Tư Hàm mỉm cười—một nụ cười thoát tục, không còn vướng bận những bóng ma của Vienna hay sự trả thù Thẩm gia. Anh biết rằng, chuyến đi này đã đạt được mục đích của nó.
Tuy nhiên, khi họ chuẩn bị trở về Thịnh Kinh vào chiều hôm đó, Vãn Ninh nhận được một cuộc gọi mật.
"Tạ tổng, Lục gia vừa tuyên bố phá sản. Cha của nhị thiếu gia... ông ấy đã cố tình để lại một khoản nợ khổng lồ mang tên Lục Tư Hàm trước khi biến mất."
Sắc mặt Vãn Ninh đanh lại. Anh nhìn sang Tư Hàm đang vui vẻ thu dọn đồ đạc. Một đợt sóng mới lại sắp ập đến. Lục Chính quả thực là một kẻ đê tiện; ông ta biết không thể thắng được Vãn Ninh về mặt kinh tế, nên đã chọn cách bôi nhọ danh dự của Tư Hàm bằng một "khoản nợ máu" của gia tộc.
Vãn Ninh siết chặt điện thoại. Anh bước tới, ôm lấy Tư Hàm từ phía sau.
"Có chuyện gì sao?" Tư Hàm nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong nhịp tim của anh.
"Không có gì." Vãn Ninh nói dối, nhưng lần này là một lời nói dối để bảo vệ sự bình yên vừa mới nhen nhóm. "Chúng ta về thôi. Thịnh Kinh đang đợi bản giao hưởng tiếp theo của anh."
Tư Hàm gật đầu, nhưng trong thâm tâm anh biết, cuộc đời không bao giờ là một mặt hồ phẳng lặng mãi mãi. Những vết rạn bắt đầu xuất hiện, nhưng lần này, anh đã sẵn sàng cùng Vãn Ninh đối mặt. Bởi vì anh biết, dù có chuyện gì xảy ra, Tạ Vãn Ninh sẽ luôn là người đứng ở giao lộ ánh đèn, cầm ô che chắn cho anh qua mọi cơn bão.
Hành trình của họ vẫn còn dài, và những nốt nhạc trầm bổng của sự phản kháng, sự hy sinh và tình yêu vẫn đang tiếp tục được viết nên giữa lòng thành phố thủy tinh.