MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 15: TRẢ GIÁ CHO TỰ DO

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 15: TRẢ GIÁ CHO TỰ DO

2,402 từ · ~13 phút đọc

Ánh đèn pha của chiếc SUV đen tuyền xé toạc màn sương mù đang đặc quánh lại trên con đường dẫn về Thịnh Kinh. Kim đồng hồ trên bảng taplo điểm 10 giờ đêm. Bên trong xe, sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn nghe thấy tiếng động cơ chạy êm ru và nhịp thở đều đặn của Lục Tư Hàm. Anh đã ngủ thiếp đi sau một ngày dài dạo bước trên bãi cát Trấn Hải, đầu tựa nghiêng vào cửa kính, đôi lông mày thỉnh thoảng khẽ nhíu lại như đang đối thoại với những giấc mơ xa xăm.

Tạ Vãn Ninh cầm vô lăng bằng một tay, tay còn lại khẽ điều chỉnh nhiệt độ điều hòa tăng thêm hai độ. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, nơi những quầng sáng rực rỡ của trung tâm thành phố bắt đầu hiện ra ở phía chân trời, nhưng tâm trí anh lại đang bị bủa vây bởi những con số trong bản báo cáo tài chính mà thư ký Lâm vừa gửi qua điện thoại lúc chiều.

Lục Chính không chỉ đơn thuần là phá sản. Ông ta đã thực hiện một cú "ve sầu thoát xác" tàn nhẫn. Bằng cách giả mạo chữ ký của Tư Hàm vào những văn bản ủy quyền từ hai năm trước, ông ta đã biến con trai mình thành người bảo lãnh hợp pháp cho những khoản vay tín dụng đen trị giá hàng trăm tỷ đồng phục vụ cho các dự án "ma" của Lục gia. Giờ đây, khi Lục Chính đã cao chạy xa bay cùng số tiền mặt còn sót lại, mọi mũi dùi của các chủ nợ và cơ quan thuế vụ đều đang chĩa thẳng vào cái tên Lục Tư Hàm.

Vãn Ninh nhìn sang gương mặt thanh khiết của người bên cạnh. Anh cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo bốc lên trong lồng ngực. Đối với anh, số tiền đó không phải là vấn đề lớn, anh có thể ký một tờ séc để giải quyết mọi chuyện trong vòng vài phút. Nhưng cái anh lo sợ là lòng tự trọng của Tư Hàm. Người nghệ sĩ này vừa mới tìm lại được ánh sáng trong đôi mắt, nếu biết mình lại một lần nữa bị chính người cha ruột đem ra làm vật tế thần, liệu cậu có chịu đựng nổi không?

Sáng hôm sau, biệt thự Vân Đỉnh trở lại với vẻ trang nghiêm thường lệ. Vãn Ninh rời nhà từ rất sớm để tham gia một cuộc họp khẩn cấp tại tập đoàn, để lại một lời nhắn ngắn gọn trên bàn ăn: "Ngủ thêm đi, tối nay tôi sẽ về sớm."

Tư Hàm thức dậy lúc 9 giờ sáng. Anh cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết sau chuyến đi biển. Anh bước xuống phòng khách, định pha cho mình một tách cà phê, nhưng bước chân anh khựng lại khi thấy quản gia Chương đang lén lút lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt đầy bối rối khi đứng trước một nhóm người lạ mặt đang chờ ở sảnh ngoài.

"Đã bảo là Tạ tổng không có nhà, các người không thể tự ý xông vào đây!" Giọng quản gia Chương run rẩy.

"Chúng tôi không tìm Tạ Vãn Ninh. Chúng tôi tìm Lục Tư Hàm." Một người đàn ông mặc suit rẻ tiền, gương mặt bặm trợn lên tiếng. "Cậu ta là người ký tên bảo lãnh cho số nợ của Lục gia. Cha cậu ta bỏ trốn rồi, cậu ta phải trả. Dù có là phu nhân của Tạ Thị đi chăng nữa, pháp luật cũng không đứng về phía kẻ quỵt nợ."

Tư Hàm đứng ở cầu thang, đôi bàn tay thanh mảnh siết chặt vào thành vịnh bằng gỗ lim. Từng lời nói của gã đàn ông như những gáo nước đá dội thẳng vào tim anh.

"Tôi ở đây."

Tư Hàm chậm rãi bước xuống, dáng vẻ của anh gầy gò nhưng toát lên một sự kiêu hãnh bẩm sinh. Anh mặc một chiếc áo Cardigan màu kem mềm mại, trông anh đối lập hoàn toàn với sự thô lỗ của những kẻ đòi nợ.

"Cậu Lục, cuối cùng cũng chịu xuất hiện." Gã đàn ông quăng một xấp tài liệu lên bàn. "Nhìn kỹ đi, chữ ký của cậu đây. Tổng cộng cả gốc lẫn lãi là 300 tỷ. Nếu trong vòng một tuần không thanh toán, chúng tôi sẽ nộp đơn lên tòa án và công khai chuyện này với báo chí. Để xem vị Tạ tổng tài ba của cậu sẽ che đậy cho cậu thế nào."

Tư Hàm cầm tờ giấy lên. Đúng là chữ ký của anh, một mẫu chữ ký cũ từ thời anh mới ở Vienna trở về, khi anh vẫn còn tin tưởng ký vào mọi giấy tờ mà cha anh đưa cho mà không hề đọc kỹ. Một cảm giác buồn nôn trào dâng. Sự phản bội của gia đình giống như một vết thương cũ bị xé toạc, máu chảy đầm đìa nhưng anh không cảm thấy đau, chỉ thấy một sự trống rỗng đến tận cùng.

"Để lại thông tin liên lạc rồi đi đi." Tư Hàm bình tĩnh nói, giọng anh lạnh lẽo như mặt hồ đêm đông. "Tôi sẽ không trốn chạy."

Sau khi những kẻ đó rời đi, quản gia Chương vội vàng chạy tới: "Cậu Tư Hàm, cậu đừng lo, tôi đã báo cho Tạ tổng rồi. Anh ấy sẽ xử lý ngay..."

"Đừng, bác Chương." Tư Hàm ngăn lại. "Đừng nói với anh ấy là tôi đã biết."

Suốt buổi chiều hôm đó, Tư Hàm ngồi trong phòng đàn nhưng không hề cầm đến cây vĩ. Anh ngồi trước cửa sổ, nhìn những cánh hoa nhài đã bắt đầu tàn héo dưới cái lạnh. Anh nhận ra mình không thể cứ mãi đứng dưới cái bóng của Tạ Vãn Ninh. Vãn Ninh đã cho anh tự do, đã bảo vệ anh trước Thẩm gia, đã mua lại danh dự cho anh bằng tiền bạc và quyền lực. Nhưng khoản nợ này... khoản nợ mang tên "Gia đình" này, anh phải tự mình thanh toán.

Anh đi đến bên cây đàn Cello, nhẹ nhàng lướt tay qua những dây đàn bằng thép lạnh lẽo. Một ý tưởng bắt đầu thành hình trong đầu anh. Một buổi hòa nhạc. Một buổi hòa nhạc không có sự tài trợ của Tạ Thị, không có ánh đèn LED của giao lộ, mà là một buổi hòa nhạc của sự trần trụi và trả giá.

Tối muộn, Vãn Ninh trở về. Anh trông mệt mỏi hơn thường lệ. Ngay khi bước vào phòng, anh đã ôm lấy Tư Hàm từ phía sau, vùi đầu vào cổ cậu như tìm kiếm một sự an ủi.

"Hôm nay ở nhà có chuyện gì không?" Vãn Ninh hỏi, giọng anh khàn khàn.

Tư Hàm xoay người lại, đưa tay vuốt ve đôi lông mày đang nhíu lại của anh. Anh nhìn vào đôi mắt hổ phách chứa đựng bao nhiêu sự lo toan cho mình, lòng đau như cắt nhưng gương mặt vẫn giữ được sự bình thản.

"Không có gì, tôi chỉ tập đàn cả ngày thôi." Tư Hàm nói dối. Đây là lần đầu tiên anh nói dối Vãn Ninh kể từ sau đêm bão tuyết. "Vãn Ninh, tôi muốn tổ chức một buổi độc tấu tại Nhà hát lớn Thịnh Kinh vào tuần tới. Với tư cách là nghệ sĩ độc lập Lục Tư Hàm, không phải phu nhân Tạ gia."

Vãn Ninh khựng lại. Anh buông Tư Hàm ra, ánh mắt đầy sự nghi ngại. "Tại sao lại đột ngột như vậy? Anh vẫn chưa phục hồi hoàn toàn mà."

"Tôi cần điều này." Tư Hàm kiên định nhìn anh. "Tôi cần đối mặt với Thịnh Kinh một lần nữa, bằng chính đôi tay này. Tôi không muốn người ta nhắc đến tôi chỉ như một kẻ may mắn được Tạ Vãn Ninh bảo bọc. Anh sẽ ủng hộ tôi chứ?"

Vãn Ninh nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của Tư Hàm. Anh thấy trong đó một sự quật cường mà anh chưa từng thấy trước đây. Anh không biết rằng Tư Hàm đã biết chuyện khoản nợ, anh chỉ nghĩ rằng cậu đang khao khát khẳng định bản thân.

"Được, nếu anh muốn." Vãn Ninh thở dài, kéo cậu vào lòng một lần nữa. "Tôi sẽ lo liệu việc thuê nhà hát và truyền thông..."

"Không, để tôi tự làm." Tư Hàm ngắt lời. "Tôi sẽ dùng tiền tiết kiệm còn lại của mình từ những buổi diễn ở Vienna. Tôi muốn đây là buổi diễn của riêng tôi."

Một tuần sau đó là những ngày tháng căng thẳng nhất tại biệt thự Vân Đỉnh. Tư Hàm giam mình trong phòng đàn từ sáng sớm đến tận đêm khuya. Tiếng đàn của cậu vang lên khắp căn nhà, lúc trầm mặc bi ai, lúc dữ dội như sóng cuộn. Vãn Ninh đứng bên ngoài cửa, nghe tiếng đàn mà lòng đầy bất an. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong âm nhạc của Tư Hàm—nó mang theo một sự quyết liệt như thể đây là lần cuối cùng cậu được cầm đàn.

Vãn Ninh âm thầm chỉ đạo thư ký Lâm theo dõi sát sao mọi động thái của Tư Hàm. Và cuối cùng, sự thật cũng phơi bày trước mắt anh khi anh nhìn thấy tấm vé xem nhạc được rao bán trên mạng với mức giá cao ngất ngưởng, đi kèm với dòng chữ: "Toàn bộ doanh thu sẽ được dùng để chi trả cho các nghĩa vụ tài chính cá nhân của nghệ sĩ Lục Tư Hàm."

Vãn Ninh đập nát ly rượu trong tay. Anh hiểu rồi. Tư Hàm đã biết tất cả, và cậu đang dùng lòng tự trọng cuối cùng của mình để trả giá cho sự tự do của mình, để không trở thành "gánh nặng" như Thẩm Dao từng nói.

Đêm hòa nhạc tại Nhà hát lớn Thịnh Kinh.

Khán phòng không còn chỗ trống. Toàn bộ giới thượng lưu và cả những chủ nợ của Lục gia đều có mặt. Họ đến không phải chỉ để nghe nhạc, mà để xem "vở kịch" cuối cùng của thiên tài thất thế.

Tư Hàm bước ra sân khấu dưới ánh đèn Spotlight duy nhất. Anh mặc bộ vest đen giản đơn nhất, không hoa cài áo, không ghim cài kim cương. Anh trông gầy hơn, nhưng khí chất rực rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Vãn Ninh ngồi ở hàng ghế đầu, ở vị trí mà Tư Hàm có thể nhìn thấy rõ nhất. Hai đôi mắt chạm nhau trong không gian lặng thắt. Vãn Ninh không hề tức giận vì sự tự ý của cậu, trong mắt anh lúc này chỉ còn là một sự xót xa và ngưỡng mộ vô hạn. Anh nhận ra, Tư Hàm của anh đã thực sự lớn lên, đã thực sự thoát khỏi cái bóng của mình để trở thành một cái cây vươn cao giữa bão tố.

Tư Hàm ngồi xuống, hít một hơi thật sâu. Anh không chơi bản giao hưởng Thịnh Kinh rực rỡ. Anh chơi một bản nhạc do anh tự sáng tác mang tên: "Nợ".

Giai điệu bắt đầu bằng những âm thanh rời rạc, chát chúa, như tiếng xiềng xích va vào nhau. Đó là tiếng lòng của một kẻ bị gia đình xiềng xích, bị nợ nần bủa vây. Rồi sau đó, âm nhạc chuyển sang một nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ, như tiếng bước chân của một kẻ đang cố gắng leo lên từ vực thẳm. Đôi bàn tay của Tư Hàm lướt trên dây đàn với tốc độ kinh hồn, mồ hôi rơi trên mặt gỗ, vĩ đàn kéo đến mức gần như muốn bốc cháy.

Khán phòng lặng đi. Những chủ nợ đang cầm trên tay những tờ giấy đòi nợ bỗng thấy tay mình run lên. Họ nghe thấy trong âm nhạc của cậu không phải là sự van xin, mà là một sự đáp trả đanh thép. Cậu đang trả nợ, không chỉ bằng tiền, mà bằng tinh hoa của một linh hồn nghệ sĩ.

Nốt nhạc cuối cùng vang lên, kéo dài rồi tan biến vào hư không.

Tư Hàm đứng dậy, anh nhìn về phía hàng ghế đầu, nơi Vãn Ninh đang đứng dậy đầu tiên để vỗ tay. Rồi cả khán phòng đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền, lấn át cả những toan tính, nợ nần và thù hận.

Sau buổi diễn, trong phòng chờ vắng lặng, Tư Hàm ngồi sụp xuống ghế, hai bàn tay co quắp vì kiệt sức. Anh nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.

Vãn Ninh bước vào, anh không nói một lời nào, chỉ quỳ xuống bên cạnh, cầm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Tư Hàm và áp vào mặt mình. Nước mắt của người đàn ông sắt đá ấy khẽ rơi trên những ngón tay của người nghệ sĩ.

"Anh thắng rồi, Tư Hàm." Vãn Ninh thì thầm, giọng anh nghẹn lại. "Anh đã trả sạch mọi nợ nần cho cuộc đời này rồi."

Tư Hàm mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản tột cùng. Anh tựa đầu vào vai Vãn Ninh. "Tôi không nợ họ nữa, Vãn Ninh. Nhưng tôi nợ anh... tôi nợ anh một cuộc đời bình yên."

Vãn Ninh siết chặt cậu vào lòng. "Anh không nợ tôi gì cả. Được thấy anh đứng trên sân khấu đó, chính là món nợ mà tôi phải trả cho định mệnh vì đã mang anh đến cho tôi."

Đêm đó, Thịnh Kinh lung linh hơn bao giờ hết. Khoản nợ 300 tỷ đã được thanh toán xong xuôi từ doanh thu bán vé và đấu giá cây vĩ đàn của buổi diễn. Lục gia chính thức trở thành quá khứ. Tư Hàm không còn là một quân cờ, không còn là một phu nhân được bảo bọc trong lồng kính. Cậu đã trở thành một nghệ sĩ tự do, đứng ngang hàng với người đàn ông của đời mình.

Họ bước ra khỏi nhà hát, tay trong tay. Giao lộ ánh đèn vẫn rực rỡ phía trước, nhưng lần này, họ không còn lo sợ bão tố. Bởi vì họ biết, dù trật tự của thế gian có sụp đổ, họ vẫn có bản giao hưởng của riêng mình để dẫn lối trở về nhà.