Làng Bạch Vân đón đoàn bằng một cơn mưa phùn nhẹ. Đường làng lát đá rêu phong, trơn trượt vô cùng. Hồi Sênh cầm bảng vẽ, vừa đi vừa cố gắng giữ thăng bằng.
"Cẩn thận." – Một bàn tay vững chãi luồn qua eo, giữ chặt lấy cô khi cô suýt trượt chân trên một phiến đá phủ đầy rêu xanh.
Khương Dịch Thần không biết từ lúc nào đã đi sát bên cạnh. Anh không nói nhiều, chỉ lẳng lặng lấy chiếc bảng vẽ từ tay cô, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô nhét vào túi áo khoác của mình.
"Để tôi cầm. Em chỉ việc đi thôi."
"Nhưng mọi người đang nhìn..." – Hồi Sênh lí nhí.
"Họ nhìn vì họ ghen tị. Em cứ để họ nhìn cho quen." – Dịch Thần thản nhiên trả lời.
Buổi chiều, cả đoàn chia nhau vào các ngôi nhà cổ để ghi chép. Hồi Sênh được phân công vào một phủ đệ cũ của một vị quan thời xưa. Không gian bên trong hơi tối và ẩm thấp, mang theo mùi của gỗ mục và thời gian. Khi cô đang mải mê phác thảo họa tiết trên xà nhà, một con nhện lớn bất ngờ rơi xuống từ trần nhà.
Hồi Sênh vốn sợ côn trùng, cô kêu nhẹ một tiếng rồi lùi lại phía sau. Một lồng ngực ấm áp đón lấy cô. Dịch Thần đã đứng đó từ lúc nào, anh một tay ôm lấy cô, tay kia dùng tờ giấy gạt con nhện đi.
"Sợ à?" – Anh cúi đầu hỏi, hơi thở phả vào đỉnh đầu cô.
"Vâng... nó to quá." – Hồi Sênh vẫn chưa hoàn hồn, vòng tay ôm lấy eo anh như một thói quen.
Dịch Thần khẽ cười, một nụ cười mang theo sự thỏa mãn. Anh không buông cô ra ngay mà cứ để cô tựa vào mình như thế. Trong gian nhà cổ tĩnh mịch, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách ngoài sân và nhịp tim dồn dập của hai người.
"Hồi Sênh, em biết tại sao ngôi nhà này dù cũ kỹ nhưng vẫn đứng vững không?" – Anh đột ngột hỏi.
"Vì kết cấu mộng gỗ?"
"Đó là một phần. Phần còn lại là vì nó có những 'trụ cột' âm thầm chịu lực phía sau. Trong tình yêu cũng vậy, em cứ việc bay bổng với những nét vẽ của mình, còn những thứ 'khô khan', 'nguy hiểm' hay 'đáng sợ', cứ để tôi làm trụ cột cho em."
Nội tâm Hồi Sênh lúc này rung động mạnh mẽ. Cô nhận ra, tình yêu của Dịch Thần không phải là những lời thề non hẹn biển, mà là sự hiện diện mọi lúc mọi nơi khi cô cần. Anh giống như một kiến trúc sư vĩ đại, đang âm thầm xây dựng cho cô một ngôi nhà bình yên nhất giữa cuộc đời giông bão.
Tối hôm đó, cả đoàn tổ chức đốt lửa trại. Tiểu Mạt và A Nam bày trò nướng ngô, tiếng cười đùa vang vọng cả thung lũng. Dịch Thần ngồi cạnh Hồi Sênh, anh không tham gia vào các trò đùa nghịch nhưng lại luôn tay bóc ngô, đưa cho cô những miếng ngon nhất.
Tiểu Mạt nhìn thấy cảnh đó, tặc lưỡi: "Đại thần Khương à, anh có biết là anh đang rải 'cẩu lương' làm ô nhiễm môi trường xanh của làng Bạch Vân không?"
Dịch Thần thản nhiên đáp: "Vậy em nên ăn nhanh lên để bớt nói lại."
Cả nhóm được một trận cười bò, còn Hồi Sênh thì cảm thấy, đây chính là chuyến đi thực tế hạnh phúc nhất trong đời mình.