MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh SángChương 12: Đêm ở làng cổ

Giao Lộ Ánh Sáng

Chương 12: Đêm ở làng cổ

564 từ · ~3 phút đọc

Phòng nghỉ của đoàn là một dãy nhà sàn bằng gỗ. Đêm ở vùng núi rất lạnh, tiếng côn trùng kêu râm ran tạo nên một không gian huyền bí. Hồi Sênh không ngủ được, cô khoác áo rồi bước ra ngoài hiên ngồi nhìn lên bầu trời đầy sao – thứ mà ở thành phố khói bụi hiếm khi nhìn thấy được.

"Chưa ngủ sao?" – Một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau.

Dịch Thần bước tới, trên tay cầm một chiếc chăn mỏng. Anh choàng chăn lên vai cô rồi ngồi xuống cạnh bên.

"Sao ở đây nhiều quá anh nhỉ." – Hồi Sênh tựa đầu vào vai anh, cảm thấy bình yên vô tận.

"Mỗi ngôi sao là một tâm hồn đang quan sát chúng ta đấy." – Dịch Thần nhìn lên bầu trời, ánh mắt anh phản chiếu những vì tinh tú. "Người xưa quan niệm rằng, nếu hai người cùng nhìn thấy một ngôi sao băng, lời ước hẹn của họ sẽ trở thành vĩnh cửu."

Hồi Sênh phì cười: "Đại thần khoa Kiến trúc mà cũng tin vào những chuyện mê tín này sao?"

Dịch Thần xoay người lại, nắm lấy hai bàn tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô: "Trước đây tôi không tin. Nhưng từ khi gặp em, tôi bắt đầu hy vọng những điều vĩnh cửu là có thật. Hồi Sênh, tôi không phải là người lãng mạn, tôi chỉ biết phục chế những thứ cũ kỹ. Nhưng tôi hứa, tình cảm của tôi dành cho em sẽ không bao giờ bị 'ố vàng' theo thời gian."

Dưới ánh sao đêm, Dịch Thần chậm rãi cúi xuống. Lần này nụ hôn của anh mang theo hơi lạnh của đêm núi nhưng lại nồng nàn hơi ấm của tình yêu. Anh hôn nhẹ lên môi cô, rồi sâu dần hơn, đôi tay siết chặt lấy vòng eo mảnh mai như sợ cô sẽ tan biến vào làn sương mù.

Hồi Sênh cảm nhận được sự chân thành đến run rẩy trong từng nhịp thở của anh. Cô vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự tin tưởng của một cô gái mới lớn lần đầu biết yêu.

Đúng lúc đó, một tiếng "Tách" vang lên từ bụi cây gần đó.

Dịch Thần lập tức buông cô ra, ánh mắt sắc lẹm nhìn về hướng phát ra âm thanh. Từ sau gốc cây, A Nam và Tiểu Mạt lóp ngóp bò ra, mặt đứa nào đứa nấy méo xệch vì sợ bị đại thần trừng phạt.

"Em... em thề là em chỉ định đi vệ sinh thôi!" – A Nam lắp bắp, giấu chiếc điện thoại ra sau lưng.

Tiểu Mạt thì giả vờ ngáp dài: "Ôi sao hôm nay trăng tròn thế nhỉ, tớ ngủ mơ thôi Hồi Sênh ạ, tớ không thấy gì đâu!"

Dịch Thần thở dài, anh xoa thái dương: "Hai người... về phòng ngay. Nếu ảnh này mà lọt lên diễn đàn trường trước khi tôi cho phép, A Nam, bài tiểu luận cuối kỳ của em coi như bỏ."

"Rõ! Tuân lệnh đại ca!" – Hai kẻ tội đồ chạy biến vào trong nhà như một cơn lốc.

Hồi Sênh nhìn cảnh tượng đó, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cuộc đời cô, từ một bức tranh trầm mặc, nay đã được Khương Dịch Thần tô thêm những gam màu rực rỡ và hài hước nhất.