Phòng học 402 hôm nay chật kín chỗ ngồi, dù đây chỉ là một tiết học bổ trợ không bắt buộc. Phần lớn sinh viên đến không phải để học vẽ kỹ thuật, mà là để xem Đại thần Khương "giảng bài" cho người yêu.
Khương Dịch Thần bước vào lớp với phong thái đĩnh đạc thường ngày. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xanh rêu, kính gọng đen thanh mảnh, trông vừa trí thức vừa quyến rũ. Khi anh đặt xấp tài liệu xuống bàn, cả phòng học im phăng phắc.
"Hôm nay chúng ta học về tỷ lệ vàng trong kiến trúc và cách áp dụng nó vào hội họa cổ phong." – Giọng anh trầm ấm, vang vọng khắp phòng.
Suốt buổi học, Dịch Thần giảng dạy cực kỳ nghiêm túc. Tuy nhiên, ánh mắt anh cứ thỉnh thoảng lại dừng lại ở vị trí của Hồi Sênh. Khi thấy cô đang loay hoay với một đường kẻ cong trên bản vẽ nháp, anh thản nhiên bước xuống.
Anh đứng sau lưng cô, một tay chống lên bàn, tay kia cầm lấy bàn tay đang cầm bút của cô. "Đường này phải đưa nhẹ tay hơn, theo hướng gió chảy."
Cả phòng học nín thở. Hồi Sênh cảm nhận được lồng ngực anh áp sát sau lưng mình, mùi bạc hà thanh mát bao vây lấy cô. Bàn tay anh ấm áp, bao trọn lấy tay cô, dẫn dắt từng nét vẽ một cách điệu nghệ.
"Anh... anh làm gì vậy, mọi người đang nhìn kìa." – Cô thì thầm, mặt đỏ như gấc.
"Tôi đang giảng bài." – Anh thản nhiên đáp, nhưng giọng nói lại mang theo ý cười kín đáo. "Bạn học Diệp, em nên tập trung vào bản vẽ, đừng tập trung vào tôi."
Tiếng cười rộ lên khắp phòng. Tiểu Mạt ngồi bên cạnh không nhịn được mà nói đế vào: "Thầy Khương ơi, thầy giảng bài thế này thì chúng em chỉ thấy 'tình' chứ không thấy 'hình' đâu ạ!"
Dịch Thần buông tay cô ra, quay lên bục giảng với vẻ mặt không đổi sắc: "Bạn học Tô, nếu em có thể vẽ được như bạn học Diệp, tôi cũng sẽ tận tình giảng dạy cho em. Còn bây giờ, mời em chép phạt công thức tỷ lệ 10 lần."
Tiểu Mạt méo mặt, cả lớp lại được một trận cười bò.
Giữa buổi giải lao, Hồi Sênh ra ngoài hành lang lấy nước. Một cô gái xinh đẹp, ăn mặc sang trọng bất ngờ chặn đường cô. Đó là Lâm Dao – người từng được coi là "thanh mai trúc mã" của Khương Dịch Thần vì gia đình hai bên có quen biết.
"Cô chính là Diệp Hồi Sênh?" – Lâm Dao nhìn cô từ đầu đến chân với vẻ không thiện cảm. "Đừng tưởng anh Dịch Thần chơi đùa với cô vài ngày mà đã nghĩ mình là phượng hoàng. Anh ấy sớm muộn gì cũng phải về tiếp quản tập đoàn nhà họ Khương, một họa sĩ nghèo như cô không giúp ích được gì đâu."
Hồi Sênh hơi khựng lại, nhưng cô không hề tỏ ra yếu thế. Cô nhìn thẳng vào mắt Lâm Dao, mỉm cười nhã nhặn: "Cảm ơn chị đã lo lắng. Nhưng tôi nghĩ, việc anh ấy là phượng hoàng hay là người phục chế sách cũ không quan trọng bằng việc anh ấy muốn ở cạnh ai. Và hiện tại, người anh ấy chọn là tôi."
Lâm Dao cứng họng, định nói gì đó thì thấy Khương Dịch Thần đã đứng phía sau Hồi Sênh từ lúc nào. Sắc mặt anh lúc này vô cùng âm trầm.
"Lâm Dao, tôi nghĩ tôi đã nói rõ với gia đình em rồi. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp hành chính để mời em rời khỏi trường tôi."
Lâm Dao hậm hực giậm chân bỏ đi. Dịch Thần xoay người Hồi Sênh lại, lo lắng kiểm tra: "Cô ta nói gì với em? Đừng nghe những lời nhảm nhí đó."
Hồi Sênh lắc đầu, cô chủ động nắm lấy tay anh: "Em không nghe. Em chỉ nghe anh thôi."
Dịch Thần thở phào, anh siết chặt tay cô: "Ngoan lắm. Tối nay tôi đưa em đi gặp một người."