MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh SángChương 15: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Giao Lộ Ánh Sáng

Chương 15: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

645 từ · ~4 phút đọc

Người mà Khương Dịch Thần muốn đưa Hồi Sênh đi gặp, hóa ra lại là mẹ anh – bà Thẩm phu nhân. Nhưng cuộc gặp này không diễn ra ở một nhà hàng sang trọng hay biệt thự cao cấp, mà lại ở chính tiệm sách Trầm Mặc.

Khi hai người bước vào tiệm, một người phụ nữ trung niên với khí chất cực kỳ thanh nhã đang ngồi say sưa xem bức tranh "Giao lộ ánh sáng" của Hồi Sênh được treo trên tường. Bà mặc một bộ sườn xám thêu hoa lan thủ công, tay cầm một chiếc kính lúp nhỏ.

"Mẹ, con đưa Hồi Sênh đến rồi." – Dịch Thần lên tiếng.

Người phụ nữ quay lại, đôi mắt bà sáng rực khi nhìn thấy Hồi Sênh. Khác với sự lo lắng của cô về một "mẹ chồng quyền lực", bà Thẩm lao tới nắm lấy tay cô với vẻ mặt phấn khích như trẻ con thấy kẹo.

"Ôi trời đất ơi! Cô gái vẽ bức tranh này đây sao? Đẹp quá, người đẹp mà tranh cũng có thần thái nữa!" – Bà Thẩm không ngớt lời khen ngợi. "Dịch Thần, con giỏi lắm, cuối cùng cũng biết tìm cho mẹ một cô con dâu có gu thẩm mỹ rồi!"

Hồi Sênh ngớ người, nhìn sang Dịch Thần cầu cứu. Anh chỉ biết nhún vai, vẻ mặt kiểu 'mẹ anh là thế đấy'.

"Cháu... cháu chào bác ạ." – Hồi Sênh lễ phép.

"Gọi mẹ đi cho thân mật, sớm muộn gì chẳng vậy!" – Bà Thẩm kéo cô ngồi xuống ghế. "Bác xem tranh của cháu rồi, nét vẽ này rất có tiềm năng. Cháu có muốn cùng bác tham gia triển lãm quốc tế vào tháng sau không? Bác đang thiếu một họa sĩ minh họa phong cách cổ điển."

Dịch Thần nhíu mày: "Mẹ, em ấy còn phải đi học, mẹ đừng có vừa gặp đã lôi kéo người của con đi làm việc cho mẹ chứ."

"Anh thì biết cái gì! Đây là phát triển tài năng!" – Bà Thẩm lườm con trai một cái sắc lẹm, rồi lại quay sang Hồi Sênh cười hì hì. "Hồi Sênh này, Dịch Thần nhà bác hồi nhỏ lầm lì lắm, chẳng ai chơi cùng. Bác cứ sợ nó sẽ sống cả đời với đống giấy cũ đó. Cảm ơn cháu đã chịu rước nó đi hộ bác nhé!"

Buổi tối hôm đó tràn ngập tiếng cười. Bà Thẩm không những không phản đối mà còn cực kỳ hợp rơ với Hồi Sênh trong các câu chuyện về hội họa và phục chế. Trước khi ra về, bà còn tặng cho Hồi Sênh một chiếc hộp gấm nhỏ, bên trong là một cây trâm ngọc quý giá.

"Đây là quà ra mắt, cháu không được từ chối." – Bà Thẩm nháy mắt.

Khi chỉ còn hai người đi dạo dưới ánh đèn đường, Hồi Sênh nhìn cây trâm ngọc, lòng vẫn thấy như đang mơ. "Anh Khương, mẹ anh thật tuyệt vời."

"Bà ấy thích em hơn cả con trai ruột rồi đấy." – Dịch Thần giả vờ thở dài, rồi đột nhiên ôm lấy eo cô, kéo vào bóng tối của một gốc cây cổ thụ.

Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy hơn hẳn mọi khi rơi xuống môi cô. "Hồi Sênh, giờ thì mẹ anh cũng đã 'đặt cọc' em rồi. Em thực sự chạy không thoát đâu."

Hồi Sênh vòng tay qua cổ anh, nụ cười rạng rỡ nở trên môi dưới ánh trăng: "Em đâu có định chạy. Em còn phải ở lại để 'phục chế' cái tính lầm lì của anh cả đời cơ mà."

Gió đêm Giang Nam thổi qua, mang theo hương vị của sự viên mãn. Giao lộ của họ giờ đây không chỉ có ánh sáng, mà còn có sự ấm áp của gia đình và những hứa hẹn về một tương lai tươi sáng phía trước.