MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh SángChương 9: Đêm tĩnh lặng

Giao Lộ Ánh Sáng

Chương 9: Đêm tĩnh lặng

583 từ · ~3 phút đọc

Sau buổi triển lãm, Dịch Thần không đưa cô đi ăn ở nhà hàng sang trọng mà dẫn cô quay lại tiệm sách Trầm Mặc. Đêm nay, phố cổ yên tĩnh đến lạ thường.

Anh thắp một vài ngọn nến thơm mùi gỗ tuyết tùng, ánh sáng vàng dìu dịu nhảy múa trên những gáy sách cũ. Hồi Sênh ngồi trên chiếc ghế gỗ cao, tay cầm ly trà hoa cúc mà anh vừa pha.

"Anh Khương, bức tranh đó... thực ra tôi vẽ anh đấy." – Cô nhỏ giọng thú nhận, đôi mắt nhìn chằm chằm vào làn khói trà bốc lên.

Dịch Thần đang lau chùi một bức tượng gốm, động tác của anh khựng lại. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt dưới ánh nến trở nên vô cùng dịu dàng và thâm trầm.

"Tôi biết." – Anh bước tới gần cô, đôi chân dài đứng đối diện với cô. "Ngay từ lúc nhìn thấy nó ở triển lãm năm ngoái, tôi đã biết em đang vẽ một ai đó có tâm hồn giống tôi. Đó là lý do tôi tìm mọi cách để tham gia vào dự án của em."

Hồi Sênh ngước lên, ngạc nhiên: "Anh tìm cách tham gia? Không phải giáo sư mời anh sao?"

Dịch Thần khẽ cười, một nụ cười mang chút tinh quái của một "kẻ săn mồi" thành thục: "Nếu tôi không muốn, không ai có thể mời được tôi. Hồi Sênh, em chính là dự án quan trọng nhất mà tôi muốn thực hiện trong đời này."

Nói rồi, anh đặt tay lên thành ghế, cúi người xuống. Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. Hồi Sênh có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát hòa quyện với mùi gỗ tuyết tùng trên người anh. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim mình đang đập loạn xạ.

Một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh lông hồng lướt qua trán cô, rồi xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại.

Đó không phải là một nụ hôn mãnh liệt, mà là sự thăm dò, nâng niu và chứa đựng đầy sự trân trọng. Khương Dịch Thần hôn rất chậm, như thể anh đang phục chế một món đồ cổ quý giá nhất thế gian, sợ rằng một chút mạnh tay sẽ làm hỏng đi vẻ đẹp ấy.

Hồi Sênh run rẩy, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng nến cháy lách tách, cô cảm nhận được sự chiếm hữu dịu dàng nhưng vô cùng kiên định của người đàn ông này.

Khi anh rời môi cô, Dịch Thần tựa trán mình vào trán cô, hơi thở vẫn còn chút dồn dập: "Hồi Sênh, em đã vào giao lộ của tôi rồi. Từ giờ trở đi, em không có đường lui nữa đâu."

Hồi Sênh nhìn anh, đôi mắt long lanh nước: "Tôi cũng không định lui lại."

Tối hôm đó, Giang Nam lại đổ mưa. Nhưng bên trong tiệm sách nhỏ, có hai tâm hồn đã chính thức tìm thấy nhau, sưởi ấm cho nhau bằng những tình cảm nguyên sơ và chân thành nhất.

Bên ngoài cửa sổ, A Nam – cậu đàn em lúc chiều mang trà gừng – đang đứng nấp sau gốc cây ngô đồng, tay cầm điện thoại quay phim, miệng lẩm bẩm: "Đại ca đúng là đại ca, chiêu này quá đỉnh! Để em gửi cho chị Tiểu Mạt xem, chắc chắn sẽ được thưởng một chầu lẩu!"