Cuối tuần đó, khoa Nghệ thuật tổ chức một buổi triển lãm tranh giao lưu giữa các trường đại học trong thành phố. Hồi Sênh có một bức tranh cổ phong tên là "Giao lộ ánh sáng" được chọn treo ở vị trí trang trọng.
Hôm đó cô diện một chiếc sườn xám cách tân màu xanh nhạt, tóc búi cao bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, trông thanh khiết như một đóa sen mới nở. Tiểu Mạt tất nhiên là người hộ tống nhiệt tình nhất, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Hôm nay chắc chắn Đại thần Khương sẽ tới, tớ phải chuẩn bị máy ảnh để bắt trọn khoảnh khắc hai người đứng cạnh nhau mới được."
Nhưng Khương Dịch Thần chưa tới, thì một "vật thể không xác định" khác đã xuất hiện. Đó là Lâm Nhất – một họa sĩ trẻ tài năng, đồng thời là con trai của một nhà phê bình nghệ thuật có tiếng. Lâm Nhất vốn có quan hệ quen biết với Hồi Sênh qua các diễn đàn vẽ tranh, và anh ta cũng không giấu giếm ý định theo đuổi cô.
"Hồi Sênh, bức vẽ này của em thực sự là một kiệt tác." – Lâm Nhất đứng cạnh cô, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Cách em xử lý ánh sáng và bóng tối... nó khiến anh cảm thấy em là một người rất cô đơn nhưng cũng rất kiên cường."
Hồi Sênh mỉm cười lịch sự: "Cảm ơn anh Lâm, em chỉ vẽ theo cảm xúc thôi."
"Tối nay em có rảnh không? Anh có hai vé xem buổi hòa nhạc của dàn nhạc giao hưởng thành phố, anh nghĩ em sẽ thích." – Lâm Nhất vừa nói vừa định đưa tay chạm nhẹ vào vai Hồi Sênh.
Bàn tay anh ta chưa kịp chạm tới thì một lực mạnh đã gạt ra. Khương Dịch Thần xuất hiện từ lúc nào, gương mặt lạnh như tiền, đứng chắn giữa Hồi Sênh và Lâm Nhất.
"Cô ấy không rảnh." – Dịch Thần thản nhiên nói, giọng nói lạnh thấu xương.
Lâm Nhất sững người: "Anh là ai?"
"Tôi là người phụ trách phần 'ánh sáng' trong bức vẽ của cô ấy." – Dịch Thần nhướng mày, bàn tay anh tự nhiên vòng qua eo Hồi Sênh, kéo cô sát lại gần mình. "Và cũng là người sẽ đưa cô ấy đi ăn tối nay. Vé hòa nhạc của anh, có lẽ nên dành cho người khác."
Không khí lúc đó bỗng chốc trở nên nặc mùi thuốc súng. Lâm Nhất nhìn bàn tay Dịch Thần đang đặt trên eo Hồi Sênh, rồi nhìn vẻ mặt không hề phản đối của cô, anh ta đành ấm ức quay người bỏ đi.
Tiểu Mạt đứng đằng sau chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, vỗ đùi cái đét: "Trời ơi! Hũ giấm chua của Đại thần Khương nổ tung rồi! Sướng quá đi mất!"
Hồi Sênh lúc này mới hoàn hồn, cô đẩy nhẹ tay anh ra, mặt đỏ bừng: "Anh Khương... anh làm gì vậy? Người ta chỉ là bạn đồng nghiệp thôi mà."
Dịch Thần không buông tay, ngược lại còn siết nhẹ hơn. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô: "Đồng nghiệp? Tôi thấy anh ta nhìn em giống như muốn 'ăn tươi nuốt sống' em vậy. Hồi Sênh, em đừng có ngây thơ như thế."
"Anh ghen à?" – Cô đánh bạo hỏi một câu.
Dịch Thần im lặng một giây, sau đó nhìn thẳng vào mắt cô, thừa nhận một cách không thể thẳng thắn hơn: "Ừ, tôi ghen đấy. Em có ý kiến gì không?"
Hồi Sênh ngẩn ngơ. Sự thẳng thắn của người đàn ông này luôn khiến cô trở tay không kịp. Cô thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cảm giác được một người ưu tú như anh bảo vệ và "ghen" vì mình, thực sự là một thứ chất độc ngọt ngào mà cô chẳng muốn tìm thuốc giải.