Sáng thứ Ba, không khí tại ký túc xá nữ khoa Ngoại ngữ náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Lý do không phải vì có bài kiểm tra đột xuất, mà là vì một bức ảnh chụp trộm đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên diễn đàn trường. Trong ảnh, dưới làn mưa mờ ảo của Giang Nam, một chàng trai cao lớn đang che ô cho một cô gái, cánh tay anh ôm nhẹ vai cô che chắn hết mực, trong khi vai trái của anh đã ướt đẫm.
Dù ảnh hơi nhòe, nhưng cái khí chất "người lạ chớ gần" của Khương Dịch Thần và bóng lưng thanh mảnh của Diệp Hồi Sênh thì không thể lẫn vào đâu được.
"Hồi Sênh! Khai mau! Cậu và Đại thần Khương rốt cuộc là quan hệ gì?" – Tô Tiểu Mạt nhảy dựng lên giường của Hồi Sênh, dí sát màn hình điện thoại vào mặt cô.
Hồi Sênh vừa tỉnh dậy, đầu óc còn hơi mơ màng. Nhìn thấy bức ảnh, tim cô đập thình thịch nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản: "Thì... anh ấy tiện đường đưa tớ về thôi. Trời mưa to mà."
"Tiện đường?" – Tiểu Mạt bĩu môi, vẻ mặt 'tớ không phải trẻ con'. "Ký túc xá nam và tiệm sách của anh ấy nằm ở hướng Đông, khu nhà B của cậu nằm ở hướng Tây. Anh ấy phải đi vòng nửa cái trường đại học để 'tiện đường' với cậu à?"
Hồi Sênh im lặng. Hóa ra anh ấy đã đi đường vòng? Một cảm giác ngọt ngào len lỏi vào tâm trí, khiến cô không nhịn được mà mỉm cười giấu vào trong chăn.
Tiết học đầu tiên hôm nay là môn Ngôn ngữ học so sánh. Hồi Sênh vừa bước vào lớp, hàng trăm ánh mắt đã đổ dồn về phía cô. Những lời xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Có người ngưỡng mộ, có người ghen tị, thậm chí có vài cô nàng vốn thầm mến Khương Dịch Thần còn lườm cô cháy cả mặt.
Giữa lúc không khí đang căng thẳng, một nam sinh lớp Kiến trúc – vốn là "đàn em" thân tín của Dịch Thần – chạy xộc vào lớp Ngoại ngữ. Cậu ta cầm một chiếc bình giữ nhiệt màu bạc, loay hoay tìm kiếm rồi dừng lại trước bàn Hồi Sênh.
"Chị... chị Hồi Sênh!" – Cậu em tên A Nam thở hổn hển. "Đại ca... à không, anh Dịch Thần bảo em mang cái này qua cho chị. Anh ấy nói sáng nay trời trở lạnh, chị nhớ uống trà gừng cho ấm, đừng để bị cảm như tối qua anh ấy nhắc."
Cả lớp học lặng ngắt như tờ, sau đó là tiếng "ồ" vang trời.
Hồi Sênh ngượng đến mức muốn chui xuống gầm bàn. Khương Dịch Thần ơi là Khương Dịch Thần, anh có cần phải phô trương như vậy không? Trà gừng thôi mà, sao lại phải nhờ người mang đến tận lớp?
Cô nhận lấy chiếc bình, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Trên nắp bình có dán một tờ giấy ghi chú nhỏ với nét chữ cứng cáp: "Uống hết, tối nay qua tiệm kiểm tra."
Tiểu Mạt bên cạnh cười khanh khách: "Chậc chậc, kiểm tra cái gì cơ? Kiểm tra trà hay kiểm tra người? Hồi Sênh ơi, cậu xong đời rồi!"
Nội tâm Hồi Sênh lúc này như một mớ bòng bong. Một mặt, cô thấy xấu hổ vì sự chú ý quá mức này; mặt khác, sự chăm sóc vụng về nhưng chân thành của một người vốn lạnh lùng như Dịch Thần lại khiến cô thấy mình giống như một báu vật được nâng niu. Anh không nói lời yêu sáo rỗng, anh chỉ dùng hành động để đánh dấu "lãnh thổ" một cách bá đạo nhất.