MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh SángChương 6: Cơn mưa bất chợt

Giao Lộ Ánh Sáng

Chương 6: Cơn mưa bất chợt

558 từ · ~3 phút đọc

Giang Nam bước vào mùa mưa. Những cơn mưa dầm dề kéo dài từ sáng đến tối khiến không khí lúc nào cũng ẩm ướt và se lạnh.

Hôm đó, Hồi Sênh có tiết học muộn ở khu nhà B. Khi cô tan học, trời đã tối sầm và mưa như trút nước. Cô đứng dưới sảnh tòa nhà, nhìn màn mưa trắng xóa mà thở dài. Tiểu Mạt hôm nay về nhà có việc, cô cũng quên mang theo ô.

Đang lúc định liều mình chạy đại ra trạm xe buýt thì một chiếc ô màu xanh thẫm xuất hiện phía trên đầu.

"Muốn làm vịt con tắm mưa à?" – Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Hồi Sênh quay sang, thấy Khương Dịch Thần đang đứng đó, một tay cầm ô, một tay đút túi quần. Anh dường như cũng vừa tan làm, trên người vẫn còn vương chút mùi gỗ đặc trưng của tiệm sách.

"Anh Khương? Sao anh lại ở đây?"

"Đi ngang qua." – Anh trả lời ngắn gọn, nhưng thực tế là anh đã đứng đợi ở đây gần 20 phút sau khi xem thời khóa biểu của cô trên bảng tin của khoa.

"Đi thôi, tôi đưa em về."

Chiếc ô không quá lớn, nên để cả hai không bị ướt, Dịch Thần phải vòng tay qua vai Hồi Sênh, kéo cô sát vào người mình. Vai cô chạm vào ngực anh, cảm nhận được nhịp tim đều đặn và hơi ấm nồng nàn. Mỗi bước đi trên con đường lát đá, tiếng mưa đập vào tán ô như tạo ra một không gian riêng tư chỉ có hai người.

"Anh Khương, anh có thấy mình... quá tốt với tôi không?" – Hồi Sênh lấy hết can đảm hỏi.

Dịch Thần dừng lại một chút, anh hơi nghiêng ô về phía cô, mặc cho vai mình bắt đầu bị nước mưa thấm ướt.

"Em thấy tôi tốt với em sao?"

"Vâng... anh giúp tôi sửa bản vẽ, giải vây cho tôi, đưa tôi về..."

Dịch Thần cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng centimet. Hồi Sênh có thể thấy rõ những tia sáng nhỏ trong mắt anh.

"Diệp Hồi Sênh, em thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhận ra tôi đang theo đuổi em sao?"

Hồi Sênh đứng hình. Cô biết anh quan tâm mình, nhưng không ngờ anh lại thừa nhận một cách trực diện và thản nhiên đến thế.

"Tôi... tôi..."

"Em không cần trả lời ngay." – Anh cắt lời, nụ cười hiếm hoi hiện trên môi. "Tôi là người phục chế sách cũ, kiên nhẫn là thứ tôi có nhiều nhất. Tôi sẽ đợi cho đến khi em tự nguyện bước vào 'giao lộ' của tôi."

Anh đưa cô về tận cửa ký túc xá. Trước khi đi, anh đưa cho cô một túi nhỏ đựng bánh bao nóng hổi: "Ăn đi cho ấm bụng. Đừng để bị cảm, tôi không muốn phải phục chế một họa sĩ bị ốm đâu."

Hồi Sênh đứng nhìn bóng lưng anh khuất dần trong màn mưa. Trên ngón tay cô, miếng băng cá nhân hình con mèo vẫn còn đó. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng hè.

Giang Nam mùa mưa thật lạnh, nhưng trong lòng cô lúc này, dường như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên, ấm áp và vô cùng ngọt ngào.