MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh SángChương 5: Bản vẽ

Giao Lộ Ánh Sáng

Chương 5: Bản vẽ

571 từ · ~3 phút đọc

Buổi tối tại tiệm sách Trầm Mặc luôn mang một phong vị rất riêng. Tiếng mưa phùn tí tách ngoài hiên hòa cùng tiếng lật giấy sột soạt tạo nên một bản nhạc êm đềm.

Hồi Sênh ngồi cạnh Khương Dịch Thần ở bàn làm việc lớn. Hôm nay cô mang theo bản vẽ đã sửa lại theo ý anh. Hai người ngồi sát nhau đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ bờ vai anh và mùi bạc hà quen thuộc.

"Chỗ này... tôi đã chỉnh lại 0.5 độ như anh nói." – Cô chỉ tay vào màn hình máy tính bảng.

Dịch Thần không nhìn màn hình, anh lại đang nhìn vào ngón tay của cô. "Ngón tay em bị xước à?"

Hồi Sênh nhìn xuống, đúng là lúc chiều dọn dẹp giá sách trong thư viện, cô vô tình bị cạnh giấy cứa vào, vết thương rất nhỏ nên cô cũng chẳng để ý.

"Không sao đâu, chỉ là vết xước nhỏ..."

Chưa kịp nói hết câu, Dịch Thần đã nắm lấy cổ tay cô. Bàn tay anh to lớn và hơi nhám vì thường xuyên làm việc với công cụ, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng. Anh đứng dậy, lấy từ ngăn kéo ra một hộp cứu thương nhỏ.

Anh cẩn thận thấm cồn, sau đó dán một miếng băng cá nhân có hình... con mèo nhỏ lên ngón tay cô.

Hồi Sênh suýt chút nữa thì bật cười: "Đại thần Khương mà cũng dùng băng cá nhân hình mèo sao?"

Dịch Thần thản nhiên thu dọn hộp y tế: "Của em gái tôi để lại. Nhưng có vẻ nó rất hợp với em."

Hồi Sênh đỏ mặt, cúi đầu nhìn con mèo trên ngón tay mình. Sự im lặng bao trùm gian phòng, nhưng không hề ngột ngạt mà ngược lại, tràn ngập một sự ám muội ngọt ngào.

"Hồi Sênh." – Anh đột ngột gọi tên cô.

"Vâng?"

"Tại sao em lại chọn vẽ cổ phong? Với nhan sắc và tài năng này, em hoàn toàn có thể theo đuổi những thứ hiện đại và dễ kiếm tiền hơn."

Hồi Sênh lặng đi một chút, cô nhìn những giá sách cũ kỹ bao quanh mình: "Có lẽ vì tôi cũng giống anh. Tôi thích những thứ có dòng chảy thời gian. Vẽ một ngôi nhà cổ, tôi cảm giác như mình đang trò chuyện với những người đã từng sống ở đó. Nó khiến tôi thấy tâm hồn mình bình lặng hơn giữa thế giới ồn ào này."

Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu vào tận đáy lòng. Anh nhận ra, cô không chỉ đẹp ở vẻ ngoài, mà còn có một linh hồn đồng điệu với anh đến kinh ngạc.

"Tiếp tục vẽ đi." – Anh nói, giọng thấp xuống một tông. "Tôi sẽ là người giữ cho những ngôi nhà của em không bao giờ sụp đổ."

Đêm đó, Hồi Sênh về đến ký túc xá với tâm trạng lâng lâng. Cô mở điện thoại ra, thấy một tin nhắn từ K trên ứng dụng dự án: "Ngón tay đau thì đừng vẽ khuya. Ngủ ngon, ánh sáng của tôi."

Hồi Sênh ôm mặt lăn lộn trên giường. Tiểu Mạt đang đắp mặt nạ, thấy vậy liền tặc lưỡi: "Xong rồi, hoa khôi nhà ta chính thức rơi vào hố của đại thần rồi. Kiểu này thì có mười anh đội trưởng bóng rổ cũng cứu không nổi!"