Sau bữa tối tại tiệm sách Trầm Mặc, cuộc sống của Diệp Hồi Sênh dường như bị đảo lộn theo một cách mà cô không thể kiểm soát. Hình ảnh Khương Dịch Thần dưới ánh đèn dầu, tỉ mỉ gỡ từng sợi tơ trên trang giấy cũ, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một thước phim quay chậm.
Sáng thứ Hai, giảng đường lớn của khoa Kiến trúc và khoa Ngoại ngữ có một buổi hội thảo chung về "Văn hóa và Ngôn ngữ". Hồi Sênh ngồi ở hàng ghế thứ ba, cố gắng tập trung vào xấp tài liệu trên tay nhưng tai lại vô thức dỏng lên nghe ngóng xung quanh.
"Này, nghe nói hôm nay Đại thần Khương cũng tham gia đấy!" – Tiếng xì xào của mấy bạn nữ phía sau lọt vào tai cô.
"Thật á? Anh ấy hiếm khi xuất hiện ở mấy sự kiện này mà. Chắc là do giáo sư Lý nài nỉ mãi mới được."
Hồi Sênh siết chặt cây bút trong tay. Anh ấy sẽ đến sao?
Đúng lúc đó, cánh cửa hội trường mở ra. Một bóng hình cao lớn bước vào, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Khương Dịch Thần vẫn phong thái đó, đơn giản với áo sơ mi đen và quần tây, nhưng khí chất lạnh lùng tỏa ra khiến không gian xung quanh như hạ xuống vài độ. Anh lướt mắt qua hàng trăm sinh viên, rồi dừng lại ở một vị trí duy nhất.
Hồi Sênh cảm thấy tim mình hẫng một nhịp khi ánh mắt anh chạm vào cô. Nhưng anh không dừng lại, cũng không chào hỏi, chỉ thản nhiên đi thẳng lên hàng ghế đầu dành cho khách mời danh dự.
"Cậu thấy chưa? Anh ấy nhìn cậu đấy!" – Tô Tiểu Mạt huých tay cô, thì thầm đầy phấn khích.
"Chắc là nhìn nhầm thôi, hội trường đông thế này..." – Hồi Sênh bao biện, nhưng lòng bàn tay cô đã lấm tấm mồ hôi.
Suốt buổi hội thảo, Hồi Sênh chẳng chữ nào lọt tai. Cô chỉ nhìn chăm chăm vào gáy của người đàn ông ngồi hàng đầu. Cho đến phần đặt câu hỏi, một nam sinh cao to, là đội trưởng đội bóng rổ tên là Triệu Phàm, đứng dậy dõng dạc:
"Em có câu hỏi dành cho bạn Diệp Hồi Sênh của khoa Ngoại ngữ. Nghe nói bạn đang tham gia dự án bảo tồn văn hóa, liệu một người chuyên về ngôn ngữ như bạn có quá 'mơ mộng' khi làm việc với những con số kiến trúc khô khan không? Hay là vì... có sự giúp đỡ đặc biệt nào đó?"
Câu hỏi mang đầy tính châm chọc và ám chỉ khiến cả hội trường ồ lên. Triệu Phàm vốn là người theo đuổi Hồi Sênh nhưng bị từ chối thẳng thừng, nên hôm nay rõ ràng là muốn gây khó dễ cho cô trước mặt mọi người.
Hồi Sênh đứng dậy, gương mặt trắng ngần vẫn giữ được sự bình tĩnh: "Học thuật không phân biệt mơ mộng hay khô khan, chỉ phân biệt người có tâm hay không. Nếu bạn Triệu muốn biết tôi làm việc thế nào, mời bạn xem bản vẽ phục dựng vào cuối kỳ."
"Nói hay lắm!" – Tiểu Mạt vỗ tay bộp bộp.
Nhưng lúc này, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ hàng ghế đầu qua micro:
"Người của dự án tôi chọn, không đến lượt người ngoài nghi ngờ năng lực."
Cả hội trường im phăng phắc. Khương Dịch Thần chậm rãi đứng dậy, xoay người lại nhìn về phía Triệu Phàm. Ánh mắt anh sắc lẹm như dao cạo: "Bạn học Triệu, thay vì quan tâm đến việc người khác 'mơ mộng', tôi nghĩ bạn nên lo cho bảng điểm chuyên ngành đang mấp mé mức cảnh cáo của mình thì hơn."
Triệu Phàm mặt đỏ gay như gan gà, lắp bắp không nói nên lời rồi ngồi sụp xuống. Hồi Sênh nhìn Khương Dịch Thần, lòng dâng lên một luồng điện lạ kỳ. Anh vừa... bảo vệ cô sao?
Sau buổi hội thảo, khi đám đông tản ra, Hồi Sênh bị Khương Dịch Thần chặn lại ở hành lang vắng.
"Sợ à?" – Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.
"Không... cảm ơn anh đã giải vây." – Hồi Sênh lí nhí.
Khương Dịch Thần khẽ nhếch môi, bàn tay anh vươn ra, nhẹ nhàng chỉnh lại lọn tóc mai bị rối của cô. Hành động thân mật này khiến Hồi Sênh đứng hình.
"Sửa xong bản vẽ chưa? Tối nay mang qua tiệm sách. Tôi không muốn nghe người khác nói em dựa dẫm vào tôi lần nữa, dù sự thật... tôi rất sẵn lòng cho em dựa."
Nói xong, anh thản nhiên bước đi, để lại một Diệp Hồi Sênh với trái tim đang đập loạn nhịp như trống trận. Đây rõ ràng là một "kẻ đi săn" cực kỳ kiên nhẫn, và cô chính là con mồi đang tự nguyện bước vào lưới.