Hồi Sênh còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Mạt đã nhanh nhảu: "Đói ạ! Đói lắm ạ! Đại thần, anh định mời tụi em ăn cơm sao?"
Khương Dịch Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười cực nhẹ mà nếu không quan sát kỹ sẽ không thấy được. "Tôi có nấu một ít cháo trắng và thức ăn đạm bạc phía sau. Nếu hai em không chê thì cùng ăn."
Tiểu Mạt mừng húm, kéo tay Hồi Sênh đi theo anh vào gian phòng phía sau tiệm sách. Gian phòng này vốn là nơi anh dùng để phục chế tranh ảnh, ngổn ngang những chai lọ hóa chất và dụng cụ chuyên dụng, nhưng ở giữa lại có một chiếc bàn gỗ nhỏ được dọn dẹp sạch sẽ.
Bữa cơm thực sự rất đơn giản: một nồi cháo trắng thơm mùi gạo mới, một đĩa dưa muối vàng ruộm, một đĩa đậu phụ sốt tương và một chút cá kho gừng. Nhưng trong không gian tĩnh lặng, dưới ánh đèn dầu mờ ảo (anh nói dùng đèn dầu để bảo vệ một số loại giấy nhạy cảm với ánh sáng điện), bữa cơm trở nên ngon lạ thường.
"Anh Khương, sao anh lại chọn làm nghề phục chế sách?" – Hồi Sênh vừa chậm rãi ăn cháo vừa hỏi. Nỗi sợ hãi ban đầu đã vơi đi, thay vào đó là sự tò mò về thế giới nội tâm của người đàn ông này.
Khương Dịch Thần gắp một miếng cá, cẩn thận gỡ hết xương rồi đặt vào bát của Hồi Sênh một cách tự nhiên như thể đã làm việc đó hàng nghìn lần.
"Thế giới này vận động quá nhanh, Hồi Sênh." – Anh nói, mắt nhìn vào bát cháo. "Người ta mải mê xây dựng những thứ hào nhoáng mà quên mất rằng những thứ cũ kỹ mới mang theo linh hồn. Tôi chỉ muốn giữ lại một chút linh hồn cho thành phố này."
Hồi Sênh nhìn miếng cá trong bát, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Một người đàn ông có thể tỉ mỉ gỡ từng sợi tơ trên trang giấy, chắc chắn cũng là một người vô cùng thâm tình.
Tiểu Mạt lúc này đang bận "chiến đấu" với đĩa đậu phụ, bỗng ngẩng lên nói: "Đại thần, anh biết không, Sênh Sênh nhà tụi em ở trường nhiều người theo đuổi lắm nhé! Có anh chàng khoa Thể dục ngày nào cũng đem hoa hồng đến ký túc xá, nhưng cậu ấy đều từ chối hết."
"Khụ... khụ!" – Hồi Sênh suýt nữa thì sặc cháo. Cô lườm Tiểu Mạt một cái cháy mặt, nhưng người kia vẫn vô tư cười hì hì.
Khương Dịch Thần ngừng đũa, anh ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Hồi Sênh. Ánh mắt anh lúc này không còn lạnh lùng nữa, mà mang theo một tia chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt.
"Hoa hồng?" – Anh thản nhiên nói. "Hoa hồng không hợp với em. Em hợp với mùi mực tàu và gió sông hơn."
Hồi Sênh cúi gằm mặt, tim đập như đánh trống. Câu nói của anh giống như một lời khẳng định: Anh đã quan sát cô, hiểu cô, thậm chí... hiểu cô hơn cả chính bản thân cô.
Tối hôm đó, khi hai cô gái ra về, Khương Dịch Thần đứng tựa cửa tiệm nhìn theo. Anh lấy điện thoại ra, đổi tên ghi chú của "Sênh Sênh" thành một chữ duy nhất: "Ánh sáng".
Anh biết, kể từ giây phút cô bước vào tiệm sách này, bản vẽ cuộc đời của anh đã chính thức thay đổi.