MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh SángChương 2: Tiệm sách cũ

Giao Lộ Ánh Sáng

Chương 2: Tiệm sách cũ

660 từ · ~4 phút đọc

Hiệu sách Trầm Mặc nằm ở cuối một con ngõ nhỏ lát đá xanh. Không gian ở đây như tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của phố thị. Tiếng chuông gió bằng gốm khẽ vang lên "keng keng" khi Hồi Sênh và Tiểu Mạt đẩy cửa bước vào.

Mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc và một chút hương trà mạn thoang thoảng trong không khí. Phía sau quầy thu ngân bằng gỗ tối màu, một chàng trai đang cúi đầu tỉ mỉ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Anh đang dùng một chiếc kẹp y tế nhỏ xíu để gỡ từng sợi tơ mảnh trên một trang giấy đã ố vàng.

Hồi Sênh sững lại. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, góc nghiêng của người đàn ông này hoàn hảo đến mức khiến một họa sĩ như cô cũng phải trầm trồ. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại thể hiện sự tập trung tuyệt đối.

"Xin hỏi... ai là K?" – Hồi Sênh nhỏ giọng lên tiếng.

Người đàn ông không ngẩng đầu ngay, anh đặt mẩu tơ cuối cùng xuống đĩa sứ, sau đó mới chậm rãi nhìn lên. Ánh mắt anh sâu thẳm, lạnh lùng nhưng lại có sức hút lạ kỳ, giống như một hố đen có thể nuốt chửng sự bình tĩnh của người đối diện.

"Diệp Hồi Sênh?" – Anh hỏi, giọng nói trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh mịch của tiệm sách.

"Là tôi." – Hồi Sênh nắm chặt quai túi xách, cố giữ vẻ tự nhiên. "Và anh là... Khương Dịch Thần?"

Cô nhận ra anh. Làm sao có thể không nhận ra? Khương Dịch Thần, đại thần khoa Kiến trúc, người từng từ chối hàng loạt lời mời từ các tập đoàn lớn để về trông coi một tiệm sách cũ. Ở đại học Nam Hoa, anh là một huyền thoại sống.

"K chính là Khương Dịch Thần?" – Tiểu Mạt bên cạnh thốt lên, suýt chút nữa thì đánh rơi miếng gà đang cầm tay (may mà cô ấy đã ăn hết từ lúc ở ngoài ngõ). "Trời ơi, Sênh Sênh, cậu đang làm việc với đại thần Khương sao? Sao cậu không nói sớm?"

Khương Dịch Thần không để ý đến sự ồn ào của Tiểu Mạt. Anh đứng dậy, vóc dáng cao lớn khiến Hồi Sênh vô thức phải ngước nhìn. Anh đi tới kệ sách phía sau, lấy ra một bản vẽ tay đã cũ nát nhưng được bảo quản trong lồng kính.

"Lại đây." – Anh ra lệnh ngắn gọn.

Hồi Sênh bước tới. Anh chỉ vào một đường kẻ mờ nhạt trên bản vẽ: "Nhìn thấy không? Người xưa dùng kỹ thuật giấu mộng. Nếu em vẽ theo hình bán nguyệt như bản vẽ của em, khi mưa xuống, nước sẽ đọng lại ở tâm cửa, lâu ngày sẽ làm mục gỗ. Nhưng nếu lệch đi 0.5 độ theo kiểu nguyệt nha, nước sẽ thoát theo hai bên. Kiến trúc cổ là sự hài hòa giữa vẻ đẹp và sự sinh tồn. Em vẽ cái đẹp, còn tôi phải giữ cái sống cho nó."

Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần. Hồi Sênh có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát tỏa ra từ người anh, hòa quyện với mùi giấy cũ. Trái tim cô đột nhiên đập lệch một nhịp. Sự kiêu ngạo ban nãy của cô hoàn toàn sụp đổ trước kiến thức sâu rộng và thái độ nghiêm túc của anh.

"Tôi... tôi hiểu rồi. Tôi sẽ sửa lại." – Cô lí nhí, cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên.

Khương Dịch Thần nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, thấy vành tai cô đỏ ửng thì ánh mắt chợt dịu đi một chút, dù gương mặt vẫn lạnh như tiền. "Đói không?" – Anh bất ngờ hỏi một câu không liên quan.