Chiếc xe Wave cũ kỹ của Tùng "Lầy" chở Liên An (trong xác Hải) về đến khu trọ. Đó là một dãy nhà cấp bốn nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh. Tiếng loa đài từ tiệm sửa xe đầu ngõ, tiếng trẻ con khóc, và mùi cống rãnh bốc lên sau cơn mưa khiến An muốn ngất xỉu.
"Xuống xe đi con trai! Làm gì mà ngồi đực mặt ra như mất sổ gạo thế?" – Tùng vỗ mạnh vào đùi An một cái bép.
An nhảy dựng lên, mặt đỏ tía tai: "Anh… anh vừa chạm vào đâu đấy? Đồ biến thái!"
Tùng ngơ ngác, gãi đầu: "Thằng này hôm nay bị ‘nữ tính hóa’ à? Mọi khi mày còn bắt tao chở kiểu ôm eo cho nó tình cảm cơ mà? Vào nhà đi, mẹ mày nấu cơm đợi đấy."
Bước vào căn phòng 15 mét vuông, An nhìn quanh với ánh mắt kinh hãi. Trên sàn nhà là vài chiếc tất cũ vứt lăn lóc, trên bàn học là đống mì tôm ăn dở. Nam "Cận" – người bạn cùng phòng thứ hai – đang ngồi dán mắt vào máy tính, vừa thấy "Hải" về liền reo lên:
"Ê Hải! Mày sống dai thật đấy. Tao tưởng tối nay phải ăn cơm cúng của mày rồi chứ! Mà này, cuốc Grab lúc chiều chưa kịp thanh toán đúng không? Khách hàng nó gọi điện chửi um lên kìa."
An run rẩy nhìn chiếc điện thoại giá rẻ màn hình nứt vỡ mà Nam đưa cho. Cô chưa bao giờ phải đối mặt với áp lực cơm áo gạo tiền như thế này. Đúng lúc đó, bà Hoa bưng mâm cơm từ dưới bếp lên. Chỉ có một đĩa rau muống luộc, một ít cá kho và bát nước mắm ớt.
"Hải, con ăn đi cho lại sức. Mẹ mua được con cá lóc tươi lắm." – Bà Hoa vừa nói vừa gắp miếng cá ngon nhất bỏ vào bát của An.
An nhìn miếng cá, rồi nhìn đôi bàn tay run rẩy, xám xịt vì nước phèn của bà Hoa. Lần đầu tiên trong đời, một tiểu thư chỉ biết ăn bào ngư vi cá cảm thấy sống mũi cay cay. Cô cầm đôi đũa tre đã sờn, lóng ngóng và đưa miếng cá vào miệng. Nó không sang trọng, nhưng nó có vị của tình yêu thương – thứ mà bố cô thường thay thế bằng những xấp chi phiếu lạnh lùng.
"Mẹ… mẹ cũng ăn đi." – An nói nhỏ, giọng nam trầm của Hải lúc này nghe thật ấm áp.
Bà Hoa mỉm cười, những nếp nhăn giãn ra: "Con ăn là mẹ vui rồi. Tí nữa ăn xong, thằng Tùng nó bảo nó đưa con đi ‘giải đen’, đừng đi lâu quá nhé."
An giật mình: "Giải đen? Đi đâu cơ?"
Tùng "Lầy" nháy mắt đầy ẩn ý: "Thì đi ra quán bia đầu ngõ, ngắm mấy em xinh tươi cho nó phấn chấn lại tinh thần. Đi, thay cái áo thun ba lỗ vào cho nó mát!"
An nhìn cái áo ba lỗ sờn vai của Hải mà Tùng đang cầm, rồi nhìn xuống cơ thể đàn ông của mình, thầm thét gào trong lòng: “Tôi là phụ nữ! Tôi muốn mặc váy lụa! Tôi không muốn đi ngắm mấy em xinh tươi!”
Trong khi đó, tại biệt thự nhà ông Phát, Hải cũng đang rơi vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng không kém. Sau khi các bác sĩ rời đi, cậu bị đẩy vào phòng tắm để "vệ sinh cá nhân".
Hải đứng trước chiếc gương khổng lồ trong phòng tắm dát vàng. Cậu nhìn vào cơ thể tuyệt mỹ của Liên An qua lớp áo choàng tắm.
"Trời đất ơi… làm sao để tắm đây?" – Hải lúng túng. Cậu nhắm chặt mắt, dội nước thật nhanh, cố gắng không nhìn vào những chỗ… không nên nhìn.
Nhưng thử thách thực sự nằm ở tủ quần áo. Cậu mở cánh cửa tủ rộng bằng cả căn phòng trọ của mình ra. Hàng trăm chiếc váy, hàng ngàn đôi giày, và đặc biệt là một ngăn kéo đầy… đồ lót.
Hải cầm một chiếc áo ngực ren màu đen lên, xoay ngược xoay xuôi: "Cái này… thắt nút ở đâu? Tại sao nó lại có gọng sắt? Phụ nữ sống sót qua cái đống này hàng ngày bằng cách nào vậy?"
Sau 30 phút vật lộn, cuối cùng Hải cũng mặc xong một bộ đồ ngủ kín cổng cao tường nhất có thể. Cậu bước xuống lầu để ăn tối cùng ông Phát.
Bàn ăn dài dằng dặc chỉ có hai bố con. Ông Phát vừa cắt miếng bò bít tết vừa nói lạnh lùng:
"Ngày nay , trợ lý sẽ đưa con đến công ty. Con phải ký một số giấy tờ ủy quyền cho Gia Bảo về dự án phía Tây. Đừng có gây chuyện nữa.” Nói rồi ông Phát đứng dậy đi về phòng ngủ , để mặc An ( Hải ) ngồi một mình ở đó.
Hôm sau khi dùng xong bữa sáng, An (Hải) được trợ lý đưa tới công ty trên một chiếc xe sang. An (Hải) bước vào văn phòng Chủ tịch , ông Phát đang cặm cụi xem tập tài liệu một cách say xưa . Tiếng gót giày Manolo Blahnik nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên những tiếng cộp... cộp... khô khốc, cô độc. Cánh cửa gỗ sồi dày nặng đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn cái ồn ào của phố thị Sài Gòn bên ngoài. Cậu – lúc này trong hình hài một mỹ nhân kiêu kỳ – khẽ rùng mình trước luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm.
Cậu tiến lại gần chiếc bàn làm việc rộng lớn, nơi đặt một tấm biển tên bằng pha lê: CHỦ TỊCH – NGUYỄN MINH PHÁT thầm nghĩ :
“Đây là nơi ông Phát điều khiển những con sóng lớn của nền kinh tế sao?” – An (Hải) thầm nghĩ, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ gõ đỏ nhẵn thín. “Cái bàn này... chỉ riêng giá trị của khối gỗ nguyên tấm này thôi, chắc cũng đủ để mua đứt cả dãy nhà trọ nơi mẹ và mình đã sống suốt mười năm qua. Thật mỉa mai. Thế giới này vận hành bằng những nghịch lý mà sách giáo khoa chưa bao giờ dám viết thẳng thừng.”
Cậu thả mình xuống chiếc ghế da thuộc cao cấp. Cảm giác êm ái đến mức làm cậu thấy bất an. Cậu đã quen với chiếc yên xe Wave rách nát, nơi mỗi cây số đi qua là một lần lưng đau nhức để đổi lấy vài nghìn lẻ. Còn ở đây, chỉ cần một chữ ký hời hợt, hàng nghìn tỷ sẽ luân chuyển, và hàng vạn số phận công nhân bên dưới sẽ bị định đoạt.
Ánh mắt An (Hải) dừng lại ở xấp hồ sơ có đóng dấu “MẬT: DỰ ÁN PHÍA TÂY”. Bản năng của một kẻ học chuyên ngành Phân tích đầu tư bùng lên. Cậu mở tập tài liệu ra. Đằng sau đôi mắt được kẻ eyeliner tinh tế là một bộ não đang hoạt động với tốc độ của một siêu máy tính.
“Lạ thật...” – Cậu lẩm bẩm, giọng nói thanh tao của Liên An vang lên lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. “Hệ số nợ trên vốn chủ sở hữu (D/E) vượt mức báo động, nhưng bảng cân đối kế toán vẫn đẹp một cách giả tạo. Gia Bảo... gã này đang 'xào nấu' số liệu. Những khoản phải thu này thực chất là các công ty ma. Hắn đang dùng dự án này làm một cái phễu để rút lõi dòng tiền của tập đoàn Nam Phát.”
An (Hải) tựa lưng vào ghế, khép hờ mắt. Cậu thấy buồn cười cho sự đời. Liên An thực sự – cô gái sở hữu cơ thể này – có lẽ chỉ nhìn tập hồ sơ này như một đống giấy lộn nhàm chán ngăn cản cô đi shopping. Cô không biết mình đang đứng trên một quả bom hẹn giờ mà ngòi nổ nằm trong tay gã hôn thê hào nhoáng kia.
“Bố của An... ông Phát, ông ấy là một con cáo già trên thương trường, nhưng tình yêu mù quáng dành cho đứa con gái duy nhất đã che mờ lý trí của ông. Ông muốn gả con cho một con sói chỉ vì nghĩ rằng nó có thể bảo vệ cái lồng kính này.”
Cậu nhìn vào đôi bàn tay búp măng của mình. Đôi tay này trước đây chỉ biết cầm cọ vẽ và túi xách hiệu, giờ đây đang nắm giữ vận mệnh của một đế chế.
“Được rồi, Gia Bảo. Anh tưởng anh đang chơi đùa với một cô tiểu thư ngốc nghếch sao? Không. Anh đang đối đầu với một kẻ đã đi lên từ vũng bùn, một kẻ biết rõ giá trị của từng đồng bạc lẻ và sự tàn khốc của nợ nần. Những con số không bao giờ biết nói dối, và tôi sẽ dùng chính những con số này để lột mặt nạ của anh.”
An (Hải) đứng dậy, tiến về phía cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố đang nhộn nhịp . Từ độ cao này, những chiếc xe máy Grab nhỏ li ti như những con kiến.
“Mẹ ơi... con đang ở trên đỉnh cao nhất của thành phố mà mẹ vẫn hằng ngưỡng mộ. Nhưng con nhận ra, ở đây lạnh lẽo hơn con nghĩ. Nếu con cứu được Nam Phát, con sẽ cứu được hàng nghìn gia đình giống như nhà mình. Liên An, hãy cho tôi mượn sự kiêu kỳ của cô, để tôi dùng cái đầu của một kẻ bần hàn mà quét sạch lũ sâu mọt này.”
Một nụ cười đắc ý nhưng đầy ưu tư hiện lên trên gương mặt mỹ lệ. Tại văn phòng Chủ tịch đêm ấy, không có tiểu thư Liên An nào cả. Chỉ có một "chiến binh" mang linh hồn của một kẻ nghèo khổ, đang chuẩn bị cho một cuộc lật đổ kinh điển bằng những vũ khí mà giới thượng lưu vẫn thường xem nhẹ: Sự trung thực và trí tuệ của kẻ lao động. Cậu hỏi khéo:
"Thưa bố, dự án đó có phải là khu đô thị sinh thái đang bị thanh tra về nguồn vốn không?"
Ông Phát buông tập tài liệu trong tay, nhìn con gái kinh ngạc: "Sao con biết chuyện đó? Chẳng phải con chỉ quan tâm đến túi xách và mỹ phẩm sao?"
Hải mỉm cười, một nụ cười tự tin vốn có của mình: "Con bị tai nạn, nhưng não con không bị hỏng. Con thấy báo cáo lưu chuyển tiền tệ của tập đoàn tháng trước có dấu hiệu bị rút lõi. Gia Bảo không đơn giản như bố nghĩ đâu."
Ông Phát nheo mắt. Đây là lần đầu tiên ông thấy con gái mình nói chuyện có chiều sâu và sắc sảo như vậy. Trong thâm tâm, ông bắt đầu có một chút kinh ngạc "Liên An" phiên bản mới này.
Ở một nhà trọ cũ kĩ , Liên An tỉnh dậy không phải bởi tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ hệ thống loa thông minh, mà bởi tiếng lạch cạch của chiếc muôi gõ vào nồi và mùi nếp thơm nồng nàn lan tỏa trong không gian chật hẹp. Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà thấp tè, cảm thấy lưng hơi đau vì chiếc chiếu cói đã cũ.
"Hải ơi, dậy đi con. Ăn bát xôi rồi còn chuẩn bị đi học." – Tiếng bà Hoa dịu dàng vọng vào từ gian bếp nhỏ chỉ rộng bằng cái tủ quần áo của An trước đây.
An ngồi dậy, vươn vai một cái. Thân xác của Hải thật khỏe khoắn, dù tối qua cô đã rất vất vả mới ngủ được giữa tiếng muỗi vo ve. Cô bước ra ngoài, thấy bà Hoa đang lom khom đơm xôi vào chiếc bát sứ mẻ cạnh.
"Mẹ… mẹ dậy sớm thế? Vết thương ở chân mẹ còn đau không?" – An học cách quan tâm bằng chất giọng trầm của Hải. Cô nhận ra rằng, mỗi khi cô gọi "Mẹ", gương mặt bà Hoa lại sáng bừng lên một vẻ hạnh phúc khó tả.
"Mẹ quen rồi. Nay bà bán xôi đầu ngõ cho mẹ thêm ít hành phi với ruốc, bảo là tẩm bổ cho con vì thấy dạo này con chạy xe đêm nhiều, mặt mũi hốc hác quá."
An cầm bát xôi nóng hổi. Ở nhà cô, bữa sáng luôn là trứng Caviar hoặc bánh sừng bò thượng hạng do đầu bếp riêng chuẩn bị, nhưng cô thường bỏ bữa vì cảm thấy không gian trên bàn ăn quá ngột ngạt. Giờ đây, ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, ăn bát xôi chỉ giá mười nghìn đồng, An bỗng thấy lòng mình ấm sực.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu ngày xuyên qua những sợi dây điện chằng chịt, chiếu xuống những chậu hoa mười giờ héo úa của nhà đối diện. Tiếng rao của người bán báo, tiếng gọi nhau đi chợ, tiếng trẻ con í ới gọi bạn đi học… Tất cả tạo nên một bản giao hưởng cuộc sống đầy sống động mà một đại tiểu thư như cô chưa bao giờ được nghe thấy.
Khi An đang loay hoay không biết làm sao để thắt chiếc cà vạt cho buổi thuyết trình ở trường của Hải (thực tế cô chẳng biết Hải học đến đâu, chỉ thấy lịch ghi trên tờ giấy dán ở đầu giường), thì Tùng "Lầy" từ đâu xuất hiện, tay cầm chiếc bàn chải đánh răng, mồm đầy bọt kem.
"Thằng ngốc này! Đi thuyết trình ở trường chứ có đi cưới vợ đâu mà cà với vạt? Cứ mặc cái sơ mi trắng này, xắn tay áo lên cho nó 'soái ca'. Để đại ca đây chỉ cho!"
Tùng nhổm dậy, dù vóc dáng thấp hơn Hải một chút nhưng lại ra vẻ rất đàn anh. Anh ta túm lấy cổ áo của An, động tác thô lỗ nhưng lại rất thân tình, giúp cô chỉnh lại nếp áo.
"Này, tao thấy mày từ hôm bị tai nạn đến giờ cứ như người trên trời rơi xuống ấy. Hay là cú đâm đó làm mày 'bay' mất mấy dây thần kinh đàn ông rồi?" – Tùng nheo mắt cười, rồi từ trong túi quần lôi ra một tờ 50 nghìn đồng đã nhàu nát, nhét vào túi áo An – "Cầm lấy, trưa nay ăn bát phở cho nó có sức mà chém gió với thầy giáo. Tao vừa chạy được cuốc xe đi sân bay, khách cho tiền tip đấy."
An sững sờ: "Tôi… tôi không lấy đâu. Anh cũng cần tiền mà."
"Khách khí cái gì! Anh em mình có cháo ăn cháo, có rau ăn rau. Lúc tao cháy túi, chẳng phải mày toàn lén nhét tiền vào ví tao đó sao?" – Tùng xua tay, quay lại phòng tắm, còn nói vọng ra: "Nhớ lấy điểm cao về cho mẹ Hoa vui đấy nhé!"
An nhìn tờ tiền 50 nghìn đồng trong tay. Với cô, nó chưa đủ mua một ly cà phê ở trung tâm quận 1, nhưng ở đây, nó là mồ hôi, là nắng bụi đường phố của Tùng dành cho cô – hay đúng hơn là cho Hải. Một thứ tình anh em không vụ lợi, điều mà trong thế giới của cô, nơi người ta bắt tay nhau chỉ để bàn tính thiệt hơn, hoàn toàn không tồn tại.
Buổi chiều, sau khi đi học về (An đã phải ngồi im như phích suốt 3 tiếng đồng hồ nghe giảng về Tài chính quốc tế, may mà kiến thức đó cô nắm rất chắc), cô quyết định dọn dẹp lại căn phòng. Dưới gầm giường của Hải, cô tìm thấy một chiếc hộp sắt cũ đựng bánh quy nhưng đã rỉ sét.
Tò mò, An mở ra. Bên trong không có tiền bạc hay vật báu. Chỉ có:
•Một tập những tấm thẻ căn cước, bảo hiểm y tế của bà Hoa được ép nhựa cẩn thận.
•Một cuốn sổ tay nhỏ ghi chép tỉ mỉ chi phí hằng ngày: "Ngày 15: Tiền thuốc cho mẹ 200k, tiền xăng 50k, tiền cơm 20k. Còn dư 30k bỏ vào quỹ phẫu thuật tim cho mẹ."
•Một tấm ảnh cũ chụp Hải lúc nhỏ cùng bố, đằng sau ghi nguệch ngoạc: "Con sẽ là trụ cột thay bố."
•Và cuối cùng, là một bài báo bị cắt ra, nói về tập đoàn Nam Phát và dự án từ thiện dành cho trẻ em nghèo mà An từng đại diện phát biểu. Hải đã khoanh tròn hình ảnh của An trong bài báo đó với dòng chữ: "Thế giới của họ thật đẹp, mình phải cố gắng để mẹ cũng được sống một ngày như thế."
An lặng người. Cô bật khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nam tính của Hải. Cô chưa từng biết rằng mình – một kẻ luôn cảm thấy bất hạnh trong nhung lụa – lại là mục tiêu phấn đấu, là ước mơ của một chàng trai nghèo.
Hải không chạy xe Grab vì anh thích lang thang trên đường. Anh chạy xe vì mỗi cây số đi qua là một bước gần hơn đến việc chữa khỏi trái tim cho mẹ. Anh học giỏi không phải để có danh tiếng, mà để thoát khỏi cái nghèo đang bủa vây.
"Anh ngốc quá, Hải ạ…" – An thầm thì – "Anh nhìn vào thế giới của tôi và thấy nó đẹp, nhưng anh không biết rằng cái thế giới bình dị này của anh mới là thứ tôi khao khát."
Tối hôm đó, bà Hoa lại bị đau chân. An không ngần ngại lấy lọ dầu gió, quỳ xuống sàn nhà và bắt đầu bóp chân cho bà. Lúc đầu cô còn lóng ngóng, nhưng rồi sự thấu cảm giúp cô làm việc đó một cách chân thành nhất.
"Hải à, con không cần làm thế đâu. Tay con để mà cầm bút, cầm lái, đừng làm mấy việc này…" – Bà Hoa ái ngại.
"Mẹ nói gì vậy? Chăm sóc mẹ là việc của con mà." – An ngước lên nhìn bà, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng của một người phụ nữ.
Bà Hoa nhìn "con trai", bỗng nhiên bà vuốt tóc cô:
"Con biết không, lúc bố con mất, mẹ đã định buông xuôi. Nhưng chính cái đêm đó, con lúc ấy mới 10 tuổi, đã cầm tay mẹ bảo: 'Mẹ ơi đừng khóc, con sẽ nuôi mẹ bằng cả hai tay của con'. Từ đó đến nay, con chưa bao giờ thất hứa. Nhiều lúc mẹ thấy mình là gánh nặng cho con…"
"Mẹ đừng bao giờ nói thế!" – An cắt lời, giọng cô run lên vì xúc động – "Mẹ là tất cả những gì con có. Nếu không có mẹ, tiền bạc hay học vị cũng chẳng để làm gì."
An nhận ra, trong thế giới của cô, bố cô tặng cô một chiếc xe hơi 5 tỷ chỉ để bù đắp cho sự vắng mặt của ông trong ngày sinh nhật. Ở đây, bà Hoa chỉ có một bát xôi, một cái vuốt tóc, nhưng nó chứa đựng sự hiện diện tuyệt đối của tình thân. Trong thế giới của Liên An, buổi sáng thường bắt đầu vào lúc 10 giờ, sau khi cô đã mệt nhoài với những buổi tiệc đêm. Nhưng với Hải, chiếc đồng hồ sinh học của một người chạy Grab và phụ mẹ nấu xôi đã đánh thức cậu dậy khi sương mù còn giăng kín trên mặt sông Sài Gòn.
Hải bước ra khỏi chiếc giường rộng lớn, vươn vai và mở toang cửa sổ ban công. Cậu hít hà mùi cỏ cây ướt át, một thói quen mà Liên An chưa từng làm vì cô sợ "gió độc" và "sạm da".
Cậu bước xuống lầu. Căn biệt thự im lìm, chỉ có tiếng máy hút bụi từ xa. Chị Thắm – người giúp việc trẻ – đang loay hoay bê một lẵng hoa lớn và vài thùng đồ trang trí nặng nề. Do sàn nhà trơn, chị trượt chân, lẵng hoa suýt đổ ập xuống.
"Cẩn thận!" – Hải lao đến, nhanh nhẹn đỡ lấy chiếc thùng gỗ nặng nhất.
Chị Thắm đứng hình, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy "Tiểu thư" đang dùng đôi tay búp măng để giữ lấy cái thùng đầy bụi bẩn.
"Tiểu... tiểu thư! Cô bỏ xuống đi, bẩn hết áo lụa của cô bây giờ! Con lạy cô, cô để con làm!" – Chị Thắm cuống quýt.
Hải mỉm cười, một nụ cười hiền lành mà chị Thắm chưa từng thấy trên khuôn mặt kiêu kỳ của An:
"Có gì đâu mà bẩn. Thùng này nặng đấy, để tôi bê giúp một tay vào kho. Chị mang lẵng hoa đi, kẻo nước đổ ra sàn lại ngã tiếp."
Suốt quãng đường vào kho, Hải vừa bê đồ vừa hỏi thăm:
"Chị Thắm làm ở đây lâu chưa? Nhà ở đâu? Sao nhìn mắt chị quầng thâm thế, tối qua mất ngủ à?"
Chị Thắm lắp bắp: "Dạ... con làm được ba năm. Nhà con ở dưới quê, con đang lo tiền gửi về cho em đi học nên tối hay tranh thủ nhận thêm việc may gia công ạ."
Hải đặt thùng đồ xuống, phủi phủi tay: "Học là tốt. Cố gắng lên chị, vất vả chút nhưng sau này em nó có cái nghề là mình đỡ khổ. Để tôi nói với quản gia sắp xếp cho chị nghỉ sớm một tiếng mỗi ngày mà vẫn giữ lương, coi như thưởng vì chị chăm chỉ."
Chị Thắm nhìn theo bóng lưng "An" mà nước mắt chực trào. Tiểu thư An trước đây từng mắng chị thậm tệ chỉ vì một vết ố trên ly rượu, vậy mà giờ đây cô ấy lại thấu hiểu nỗi lo "tiền gửi về cho em" của chị.
Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống. Xóm trọ bắt đầu nhốn nháo.
"Hải ơi! Thu quần áo giúp bà Tư phòng bên cạnh với, bà ấy đi vắng rồi!" – Tiếng chị bán hàng rong ở đầu ngõ hét lớn.
An đang đọc sách, liền vội vàng lao ra sân chung. Cô cùng Tùng và Nam, ba đứa con trai cùng nhau cuống cuồng thu dọn những bộ quần áo đang phơi dở của những người hàng xóm. Gió thổi mạnh, nước mưa tạt vào mặt, nhưng tiếng cười nói của họ vang động cả một góc sân.
"Cái áo này của ông Sáu, cái này của chị Lan…" – Nam "Cận" vừa chạy vừa phân loại.
Khi đã thu dọn xong, cả ba đứng dưới mái hiên tôn, người ướt sũng nhưng nhìn nhau cười hì hì. Một lúc sau, bà Tư về, bà mang sang cho ba đứa một đĩa bánh cam nóng hổi: "Cảm ơn mấy đứa nhé, không có tụi mày là bà mất trắng mấy bộ đồ mới may cho khách."
An cầm chiếc bánh cam ngọt lịm, lớp đường dính vào tay, nhưng cô cảm thấy hạnh phúc một cách kỳ lạ. Cô nhận ra một chân lý đơn giản: Ở nơi này, người ta không sống cho riêng mình. Họ sống bằng cách dựa vào nhau, chia sẻ cho nhau từ tấm áo đến chiếc bánh. Sự kết nối giữa người với người không được xây dựng bằng những bản hợp đồng pháp lý, mà bằng sự tử tế giản đơn giữa những kẻ nghèo khổ.
Đêm đó, nằm trên giường, An nhìn qua kẽ hở của mái tôn, thấy một ngôi sao lẻ loi trên bầu trời. Cô thầm nhắn nhủ với Hải (người đang ở trong xác cô): "Hải này, tôi sẽ giữ gìn thế giới này cho anh thật tốt. Tôi sẽ chăm sóc mẹ anh như mẹ của chính mình. Còn anh, xin anh hãy dạy cho bố tôi biết rằng… con gái ông ấy cần tình thương hơn là những tờ séc."
Lần đầu tiên kể từ khi hoán đổi, Liên An ngủ một giấc thật sâu, không cần thuốc ngủ, không có những cơn ác mộng về những bữa tiệc xã giao giả tạo. Cô thấy mình thuộc về nơi này – nơi trái tim được sưởi ấm bởi những điều bình dị nhất.
Ông Lâm – quản gia già đã phục vụ nhà họ Nguyễn hơn ba mươi năm – đang chuẩn bị thực đơn bữa sáng gồm gan ngỗng và bánh mì đen. Ông bỗng nghe thấy tiếng lách cách từ phía bếp. Bước vào, ông sững sờ thấy Liên An đang đứng giữa một đống hành tây, gừng và sả.
"Tiểu thư! Cô đang làm gì thế này? Cô muốn ăn gì cứ yêu cầu đầu bếp, sao lại tự tay vào đây?"
Hải quay lại, tay đang cầm dao thái hành điêu luyện:
"Bác Lâm, sáng nay bố có cuộc họp quan trọng, con thấy sắc mặt bố hôm qua không tốt, chắc là do uống nhiều rượu với đối tác. Con đang nấu bát canh giải rượu và bát cháo hành tía tô cho bố dễ tiêu."
Ông Lâm đeo kính lão lên, nhìn kỹ cách "An" thái hành: "Cô... cô biết nấu ăn từ bao giờ? Mà thái hành... sao lại nhanh và đều như thế này?"
Hải khựng lại, chợt nhớ mình đang đóng vai tiểu thư:
"À... dạ, hôm nọ con xem trên mạng, thấy người ta dạy nên làm theo. Bác Lâm đừng đứng đó nữa, bác nếm thử xem vị này được chưa? Ở quê... ý con là, con nghe nói cho thêm chút gừng già nướng thì sẽ ấm bụng hơn."
Ông Lâm múc một thìa nước dùng. Vị ngọt thanh của xương, vị cay nồng của gừng và thơm của tía tô hòa quyện. Đó không phải vị của món ăn 5 sao, đó là vị của Gia đình.
"Rất... rất ngon, tiểu thư ạ." – Giọng ông Lâm run run. Đã lâu lắm rồi, căn bếp này mới có hơi ấm thực sự thay vì chỉ có mùi tiền và những nguyên liệu đắt đỏ.
Phòng ăn của biệt thự Nam Phát sáng nay tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng những hạt mưa sớm đập vào lớp kính cường lực. Ông Phát ngồi ở đầu chiếc bàn dài bằng gỗ sồi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì cơn đau đầu sau buổi tiệc rượu đêm qua với các đối tác. Như một thói quen, ông chờ đợi một tách cà phê đen đặc và một đĩa điểm tâm kiểu Âu lạnh lẽo do đầu bếp chuẩn bị.
Nhưng hôm nay, đặt trước mặt ông là một bát canh nóng hổi, khói bốc lên thành từng vòng trắng mờ ảo.
An (Hải) khẽ đẩy bát canh về phía cha, giọng nói thanh tao nhưng ẩn chứa sự chân thành mộc mạc:
“Bố... bố húp chút canh gừng tía tô này đi. Con nấu theo kiểu... người ta vẫn hay nấu ở quê, giải rượu tốt lắm bố ạ.”
Ông Phát khựng lại. Ông nhìn bát canh – không trang trí cầu kỳ bằng bào ngư hay vi cá, chỉ có những lá tía tô thái sợi li ti, vài lát gừng vàng sẫm và những hạt tiêu đen lấm tấm trên mặt nước dùng trong vắt. Một mùi hương nồng nàn, hăng hắc nhưng ấm sực xộc thẳng vào khứu giác, khiến lồng ngực ông thắt lại một nhịp đau đớn.
Ông cầm chiếc thìa bạc, múc một ngụm nhỏ.
Vị cay nồng của gừng già lan tỏa nơi đầu lưỡi, vị hăng đặc trưng của tía tô thấm vào cổ họng, và rồi một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng, làm dịu đi cơn nhức mỏi. Trong khoảnh khắc ấy, thực tại xa hoa xung quanh ông bỗng chốc nhòe đi, tan biến vào hư không.
Hai mươi năm thời gian bỗng chốc thu bé lại trong một muỗng canh.
Ông thấy mình trở về căn nhà gỗ nhỏ ven sông miền Tây. Trong ánh hoàng hôn đỏ rực, bà Nga – vợ ông – đang đứng bên bếp củi, gương mặt lấm lem khói nhưng nụ cười dịu hiền như nắng sớm. Mỗi khi ông đi ghe về say khướt, bà lại mắng yêu rồi bưng ra chính bát canh có mùi hương này. “Ông uống đi, uống để còn sống đời với mẹ con tôi...” – Tiếng nói của bà như từ cõi miên viễn vọng về, dịu dàng và đau đớn.
Kể từ ngày vụ cháy kinh hoàng ấy cướp mất bà Nga, ông Phát đã ăn ở những nhà hàng sang trọng nhất thế giới, thưởng thức những món sơn hào hải vị đắt tiền nhất, nhưng chưa bao giờ ông tìm lại được cái vị “ấm bụng” thực sự. Ông đã xây dựng một đế chế Nam Phát hùng mạnh chỉ để chứng minh rằng tiền bạc có thể bù đắp tất cả, nhưng bát canh này lại tát vào mặt ông một sự thật phũ phàng: Tiền có thể mua được đầu bếp giỏi nhất, nhưng không mua được sự tận hiến của trái tim.
Ông Phát cúi thấp đầu, bàn tay cầm thìa khẽ run rẩy. Những giọt nước mắt già nua, mặn chát mà ông đã kìm nén suốt hai thập kỷ qua, bất chợt rơi xuống, tan vào bát canh nóng.
“Nga à...” – Ông thầm gọi trong lòng, nỗi nghẹn ngào dâng lên đến tận cổ.
Ông ngước mắt lên nhìn con gái mình. Trong hình hài của Liên An kiêu kỳ, ông bỗng thấy một đôi mắt lạ lẫm – đôi mắt không có sự oán trách, không có sự đòi hỏi, chỉ có một sự bao dung và chăm sóc của một người thân thuộc.
“Con... con nấu món này sao?” – Giọng ông Phát khản đặc, lạc đi.
An (Hải) mỉm cười, ánh mắt đầy sự thấu cảm: “Dạ, con nấu cho bố. Bố ăn thêm chút nữa đi, cho nóng.”
Lần đầu tiên sau mười năm, ông Phát không dùng bữa bằng cái uy của một vị Chủ tịch. Ông húp bát canh một cách vội vã, tham lam, như sợ rằng làn hơi nước kia sẽ tan biến mất. Bát canh của một chàng sinh viên nghèo, mang tâm hồn của một kẻ biết ơn, đã vô tình chạm vào vết sẹo sâu nhất trong lòng tỷ phú.
Sáng hôm ấy, tảng băng trong trái tim người đứng đầu tập đoàn Nam Phát đã bắt đầu có những vết rạn. Ông chợt nhận ra, con gái ông không cần thêm một chiếc túi hiệu, mà ông – chính ông – mới là người cần được "giải độc" khỏi sự lạnh lẽo của chính mình.
"An này..." – Ông Phát hắng giọng – "Chuyện hôm nọ bố mắng con về vụ tai nạn... bố hơi nặng lời. Nếu con muốn đổi xe mới, cứ bảo bác Lâm."
Hải lắc đầu, mỉm cười: "Bố ơi, xe cộ chỉ là phương tiện thôi. Con thấy chiếc xe cũ vẫn dùng tốt, sửa lại là được. Tiền đó bố để dành đầu tư vào quỹ lương cho công nhân, hoặc để con mang đi làm từ thiện cho mấy xóm trọ nghèo. Con thấy họ khổ lắm bố ạ."
Ông Phát đánh rơi cả thìa vào bát. Công nhân? Xóm trọ nghèo? Đây có phải là đứa con gái chỉ biết tiêu tiền như nước của ông không?
"Con... con vừa nói gì?"
"Con nói thật mà. Hôm qua con nằm mơ, thấy mình biến thành một người nghèo, phải chạy xe máy dưới mưa để kiếm từng đồng. Tỉnh dậy con thấy mình may mắn quá, nên con muốn chia sẻ may mắn đó với người khác."
Ông Phát im lặng hồi lâu, rồi ông đặt tay lên bàn tay nhỏ bé của "An". Lần đầu tiên sau mười năm, ông cảm thấy mình có một đứa con, chứ không phải một món nợ trang sức.
Sau bữa sáng, Hải thấy ông Lâm đang đi khập khiễng. Cậu để ý thấy đôi giày da của ông dù bóng loáng nhưng đế đã mòn, và có vẻ chân ông đang bị sưng do chứng thấp khớp của người già.
Chiều hôm đó, sau khi đi "shopping" (thực chất là Hải đi lùng sục các hiệu thuốc đông y), cậu mang về một túi quà nhỏ. Cậu gọi ông Lâm vào phòng khách.
"Bác Lâm, bác ngồi xuống đây."
"Tiểu thư, có chuyện gì sao ạ?" – Ông Lâm lo lắng.
Hải lấy ra một lọ thuốc xoa bóp gia truyền và một đôi giày bảo hộ y khoa loại tốt nhất cho người già:
"Con thấy chân bác đau. Bác đừng giấu, mẹ con ngày xưa... à, con xem trên tivi thấy người già hay bị đau khớp này. Đây là thuốc xoa bóp hay lắm, bác nhớ bôi tối trước khi đi ngủ. Còn đôi giày này đế êm lắm, bác đi thay đôi cũ đi cho đỡ đau lưng."
Ông Lâm bàng hoàng. Một người quản gia vốn được coi là "người dưng cao cấp" trong những gia đình thượng lưu, chưa bao giờ ông nghĩ mình được chủ nhân để ý đến từng bước đi.
"Tiểu thư... lão... lão không dám nhận. Đây là bổn phận của lão..."
Hải ấn túi quà vào tay ông, giọng cương quyết nhưng ấm áp:
"Bác đã chăm sóc bố con và con bao nhiêu năm nay, bác là người thân chứ không phải người làm. Bác mà đau thì ai quản lý cái nhà này giúp bố con? Bác nhận đi, không con dỗi đấy!"
Ông Lâm cúi đầu, cố giấu đi đôi mắt đã nhòe nước. Ông chợt nhận ra, linh hồn bên trong hình hài này, dù là ai đi chăng nữa, cũng là một linh hồn vô cùng tử tế.
Lão Tam, người thợ làm vườn hơn 60 tuổi, đang tỉa những bụi hồng leo dưới cái nắng gắt. Ông bỗng thấy tiểu thư An bước ra, trên tay cầm hai chai nước suối lạnh. Cô không mặc váy dạ hội, mà mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, tóc buộc cao.
"Bác Tam, uống nước đi bác. Nắng thế này bác nghỉ tay chút đi."
Lão Tam run rẩy nhận chai nước: "Cảm ơn cô. Cô vào nhà đi kẻo nắng cháy da."
Hải không vào, cậu ngồi xuống thảm cỏ, tò mò nhìn chiếc kéo tỉa:
"Bác đang tỉa cành để nó ra hoa đợt Tết đúng không? Bác cho con thử một cành được không? Con thích cây cối lắm."
Và thế là, giữa khu vườn xa hoa, một cảnh tượng chưa từng có diễn ra: Đại tiểu thư nhà họ Nguyễn đang quỳ trên cỏ, tỉ mẩn cùng lão thợ già bắt sâu, tỉa lá. Hải vừa làm vừa kể chuyện "vui" về các loại cây (thực chất là kiến thức cậu học được từ những chậu cây cảnh của mẹ).
Lão Tam cười khà khà: "Cô An giỏi thật, cô biết cả vụ bón phân trùn quế cơ à? Cái này mấy cậu thanh niên bây giờ có ai biết đâu."
"Dạ, con học lỏm thôi bác." – Hải cười, lòng thầm nghĩ về những chậu nha đam trên gác xép của mẹ.
Cuối ngày, khi Hải bước vào nhà với vài vệt bùn trên mặt, đám người giúp việc không còn nhìn cô với vẻ sợ hãi nữa. Họ nhìn cô với ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và yêu mến.
Tối hôm đó, Hải ngồi trong thư phòng cùng ông Phát. Hai người không bàn về dự án, mà chỉ đơn giản là cùng nhau uống trà.
"An này, bố thấy con dạo này thay đổi nhiều quá. Con không còn cáu gắt, không còn đòi mua túi Hermes nữa. Có phải vụ tai nạn làm con sợ không?"
Hải nhìn vào đôi mắt già nua của ông Phát, khẽ nói:
"Bố ạ, lúc nằm giữa ranh giới cái chết, con chợt nhận ra tiền bạc nhiều thế nào cũng không bằng một bát cháo nóng lúc ốm, không bằng một lời hỏi thăm chân thành. Con xin lỗi vì bấy lâu nay đã sống quá ích kỷ, chỉ biết nhận mà không biết cho."
Ông Phát nghẹn lời. Ông bước lại gần, đặt tay lên vai con gái. Đây là lần đầu tiên ông thấy Liên An thực sự trưởng thành. Ông không biết rằng, chàng trai nghèo tên Hải đang mượn cơ thể con gái ông để dạy ông một bài học về giá trị của cuộc sống.
Trong khi đó, ở căn phòng giúp việc, chị Thắm, bác Lâm và lão Tam đang thì thầm với nhau:
"Tiểu thư như biến thành người khác ấy nhỉ?"
"Chắc là tiên nữ nhập vào rồi."
"Tiên hay người không quan trọng, quan trọng là cô ấy thương chúng ta thật lòng."
Đêm đó, cả tòa lâu đài đá hoa cương không còn lạnh lẽo. Nó tỏa ra một thứ hơi ấm dịu dàng, thứ hơi ấm bắt nguồn từ trái tim của một kẻ nghèo khó nhưng giàu lòng trắc ẩn. Hải mỉm cười trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu đã làm được một việc ý nghĩa: Cậu đã cho Liên An một "Gia đình" thực sự để quay về sau này.
Đêm đó, cả hai đều không ngủ được.
An (xác Hải) đang nằm trên chiếc giường tầng chật hẹp, chịu đựng tiếng ngáy như sấm của Tùng "Lầy" ở giường dưới. Cô chộp lấy chiếc điện thoại nát của Hải, thử nhấn mật khẩu. 123456. "Đúng là đồ ngốc, mật khẩu gì mà dễ thế!" – An lầm bầm.
Cô vào Facebook, tìm kiếm cái tên "Liên An". Cô thấy trang cá nhân của mình đang tràn ngập những lời hỏi thăm giả tạo từ đám bạn nhà giàu. Cô lướt xuống, thấy một tài khoản tên "Hải Grab" vừa nhấn "Like" ảnh đại diện của mình cách đây 2 tiếng.
An đánh liều nhắn tin: "Anh có phải là chủ nhân thực sự của cái xác tôi đang dùng không?"
Chỉ 2 giây sau, tin nhắn trả lời hiện lên: "Cô là Liên An đúng không? Ơn giời! Cô đang ở đâu? Có sao không?"
An: "Tôi đang ở trong một cái lò bánh mì có tên là phòng trọ! Có một anh chàng tên Tùng đang định rủ tôi đi xem 'phim hành động Nhật Bản' vào ngày mai. Anh phải cứu tôi ngay!"
Hải: "Hành động Nhật Bản? Chết tiệt, cô đừng đi! Đó không phải phim hành động đâu! Nghe này, tôi đang ở nhà cô. Bố cô định gả cô cho cái gã Gia Bảo khốn kiếp đó đấy. Chúng ta phải gặp nhau ngay lập tức."
An: "Nhưng tôi không có xe! Chiếc xe của anh nát bét rồi, mà tôi cũng không biết đi xe máy!"
Hải: "Sáng mai 9 giờ, hãy bảo Tùng chở cô đến quán cà phê 'Giao Lộ' ở quận 1. Tôi sẽ lấy lý do đi mua sắm để trốn ra ngoài. Chúng ta cần một kế hoạch."
An: "Được… mà này, Hải?"
Hải: "Gì vậy?"
An: "Anh… anh đã làm gì với cơ thể của tôi chưa?"
Hải (đỏ mặt tía tai dù đang ngồi một mình): "Tôi… tôi thề là tôi đã nhắm mắt khi tắm! Còn cô, cô đừng có dùng đôi tay của tôi để làm chuyện gì bậy bạ đấy nhé!"
An phì cười, một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào tim: "Anh cũng thú vị đấy, anh xe ôm ạ."
Họ tắt máy, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Một cuộc hoán đổi xác thịt, nhưng dường như tâm hồn của họ lại đang bắt đầu tìm thấy những điểm tương đồng ở những nơi họ chưa từng nghĩ tới.