MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Thoa Linh HồnChương 2: Chương 2: Tỉnh Giấc Trong Một Hình Hài Lạ Lẫm

Giao Thoa Linh Hồn

Chương 2: Chương 2: Tỉnh Giấc Trong Một Hình Hài Lạ Lẫm

2,519 từ · ~13 phút đọc

Mùi dầu gió. Đó là thứ đầu tiên xộc vào mũi Liên An. Tiếp theo là tiếng quạt trần kêu cạch cạch đều đặn như tiếng một cỗ máy cũ kỹ sắp rã rời. Cô thấy đầu mình đau như búa bổ, lồng ngực ê ẩm.

“Mình chưa chết sao?” – An thầm nghĩ. Cô cố gắng cử động ngón tay, nhưng cảm giác thật lạ. Đôi tay cô thường ngày thon dài, móng tay luôn được sơn sửa kỹ lưỡng, giờ đây lại cảm thấy nặng nề và thô cứng.

An từ từ mở mắt. Trần nhà không phải là lớp thạch cao trắng muốt với đèn chùm pha lê, mà là những mảng vôi vữa bong tróc, loang lổ vết ố vàng của thời gian.

“Hải! Hải ơi! Con tỉnh rồi hả con? Ơn giời, ơn Phật!”

Một giọng nói phụ nữ run rẩy vang lên ngay sát bên tai. An quay sang, thấy một người phụ nữ gầy gò, gương mặt đầy những nếp nhăn của sự khắc khổ, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều. Bà đang nắm lấy tay cô – hay đúng hơn là nắm lấy bàn tay mà cô đang sở hữu.

“Cô… cô là ai?” – An thốt lên.

Nhưng ngay giây phút đó, An chết lặng. Âm thanh phát ra từ cổ họng cô không phải là giọng oanh vàng lảnh lót thường ngày, mà là một tông nam trầm, khàn đặc vì dư chấn của vụ tai nạn.

Bà Hoa sững sờ, bàn tay bà run lên bần bật:

“Hải… con nói gì vậy? Mẹ đây mà! Mẹ Hoa của con đây! Hay là con bị đập đầu vào đâu nên mất trí nhớ rồi? Bác sĩ ơi! Bác sĩ đâu rồi!”

Bà Hoa hớt hải chạy ra ngoài gọi người. Liên An nhân cơ hội đó, cố hết sức bình sinh ngồi dậy. Cô thấy mình đang mặc một chiếc áo phông xám cũ kỹ, thấm đẫm mồ hôi. Cô nhìn xuống… lồng ngực phẳng lì. Cô đưa tay chạm lên mặt, cảm nhận được lớp râu lởm chởm dưới cằm.

“Cái gì thế này?!” – An gào lên (trong giọng nam).

Cô nhìn thấy một chiếc gương nhỏ ố vàng treo trên cánh cửa tủ gỗ ép cạnh giường. Cô lao đến, loạng choạng suýt ngã vì đôi chân này quá dài và lạ lẫm. Nhìn vào gương, An suýt ngất xỉu lần nữa.

Trong gương không phải là tiểu thư Liên An xinh đẹp. Đó là một chàng trai với sống mũi cao, gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ sương gió. Một gương mặt nam tính 100%.

“Không… không thể nào! Đây là trò đùa gì vậy? Máy quay giấu kín đâu? Bố! Bố thuê người diễn kịch để trị con đúng không?” – An điên cuồng đập vào gương, nước mắt (của đàn ông) trào ra.

Đúng lúc đó, một bác sĩ trẻ và bà Hoa chạy vào. Vị bác sĩ nhìn An một cách ái ngại:

“Cậu Hải, bình tĩnh đi. Có thể cậu bị chấn động não nhẹ dẫn đến rối loạn nhận thức tạm thời. Để tôi kiểm tra lại…”

“Cậu Hải cái gì? Tôi là Liên An! Tôi là con gái ông Nguyễn Minh Phát! Tập đoàn Nam Phát ấy! Các người nhìn kỹ xem, tôi là con gái!” – An túm lấy vai vị bác sĩ, lắc mạnh.

Vị bác sĩ nhìn bà Hoa, thở dài: “Chị Hoa à, có lẽ chúng ta cần chuyển cậu ấy sang khoa thần kinh kiểm tra thêm. Cú va chạm có vẻ nặng hơn chúng ta tưởng.”

Bà Hoa ôm lấy An, khóc nức nở: “Hải ơi, đừng làm mẹ sợ. Nhà mình nghèo, lấy đâu ra tiền mà sang khoa thần kinh hả con? Con nhìn mẹ đi, con là Hải, là niềm hy vọng duy nhất của mẹ mà!”

Cái ôm của người phụ nữ xa lạ này rất ấm, nó mang theo mùi nắng và mùi trầu không. Liên An đứng hình. Cô cảm nhận được tình cảm chân thành trong tiếng khóc ấy, nhưng tâm trí cô đang gào thét vì kinh hãi.

________________________________________

Ở một thế giới khác, cách đó khoảng 10 cây số.

Hải tỉnh dậy trong một không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ Thụy Sĩ treo trên tường. Không có tiếng quạt trần kêu, chỉ có luồng không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm.

Cậu thấy mình đang nằm trên một chiếc giường rộng thênh thang, drap trải giường bằng lụa tơ tằm mềm mại đến mức cậu cảm giác như mình đang trôi trên mây.

“Tiểu thư, cô tỉnh rồi. Để tôi gọi Chủ tịch.”

Một cô y tá mặc đồng phục trắng tinh khôi, đeo khẩu trang kín mít nhưng giọng nói cực kỳ cung kính, cúi chào cậu rồi bước ra ngoài.

“Tiểu thư? Chủ tịch?” – Hải ngơ ngác. Cậu nhớ lại vụ tai nạn. Chiếc xe Porsche lao vào cậu như một con quái vật. Đáng lẽ cậu phải tan xác rồi chứ?

Hải định ngồi dậy, nhưng vừa nhấc người lên, cậu cảm thấy có gì đó rất sai trái. Cảm giác trọng tâm cơ thể cậu thay đổi hoàn toàn. Có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ ở phần dưới, nhưng lại có một sức nặng khó hiểu ở phần ngực.

Cậu đưa tay lên vuốt ngực theo bản năng, và rồi… Hải đứng hình.

Cậu chạm vào một thứ gì đó mềm mại, phổng phao bên dưới lớp áo bệnh nhân bằng lụa. Cậu sờ lên đầu, tóc cậu dài mượt, xõa xuống tận thắt lưng.

“Cái quái gì thế này?” – Hải định thét lên, nhưng giọng nói phát ra lại mỏng manh, thanh tao như tiếng chuông gió.

Cậu chộp lấy chiếc điện thoại đời mới nhất đặt trên bàn cạnh giường. Màn hình khóa hiện lên. Hình ảnh một cô gái cực kỳ lộng lẫy, đang cầm ly rượu vang cười rạng rỡ. Đó là cô gái trong chiếc Porsche!

Hải run rẩy bật camera trước lên.

Đập vào mắt cậu là một vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành. Đôi mắt to tròn, hàng mi cong vút, đôi môi đỏ mọng dù đang nhợt nhạt vì đau nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng.

“Mình… mình biến thành con gái rồi sao? Lại còn là cái cô nhà giàu đã đâm mình nữa?”

Hải bàng hoàng. Cậu là sinh viên tài chính, cậu tin vào các định luật vật lý, vào logic toán học. Chuyện này hoàn toàn điên rồ!

Cánh cửa phòng VIP mở toang. Ông Phát bước vào, dáng vẻ vẫn uy nghiêm nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng xen lẫn bực bội.

“An! Con có biết con đã gây ra chuyện gì không? Đêm hôm chạy xe bạt mạng, rồi đâm vào một thằng xe ôm. Giờ báo chí đang đánh hơi thấy rồi đấy!”

Hải nhìn người đàn ông trước mặt. Đây chắc chắn là bố của cô gái này. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, vận dụng kỹ năng giao tiếp mà cậu học được ở trường:

“Thưa… thưa bác… ý con là, thưa bố…” – Hải ngập ngừng, giọng nói nhỏ xíu.

Ông Phát nhíu mày: “Sao giọng con lại thế kia? Đâm xe xong mất luôn cả cái tính bướng bỉnh thường ngày rồi à? Mà con gọi ai là bác? Con bị chập mạch rồi sao?”

“Dạ không… con chỉ hơi choáng.” – Hải cúi mặt, cậu cảm thấy xấu hổ khi đứng trước người đàn ông này trong bộ dạng một cô gái. Cậu chợt nhớ ra điều quan trọng hơn: “Bố… thế cái anh thanh niên… cái người bị đâm ấy, anh ta sao rồi?”

Ông Phát hừ lạnh một tiếng:

“Nó chưa chết. Đang nằm ở bệnh viện công đằng kia. Tao đã sai trợ lý đưa cho mẹ nó một khoản tiền để im mồm rồi. Con lo cho thân mình đi, vài bữa nữa khỏe lại thì sang nhà Gia Bảo mà xin lỗi người ta. Vì con mà bữa tiệc bị hủy đấy!”

Nghe đến đây, máu trong người Hải sôi lên. Dù đang trong thân xác một cô tiểu thư yếu ớt, nhưng tâm hồn của một chàng trai nghèo tự trọng vẫn không thay đổi.

“Sao bố lại nói thế? Người ta bị con đâm, người ta là nạn nhân mà! Tiền có giải quyết được tất cả đâu?”

Ông Phát đứng sững lại, nhìn con gái mình như thể nhìn một sinh vật lạ:

“Liên An? Hôm nay con biết thương người từ bao giờ thế? Thằng xe ôm đó có gì để con quan tâm?”

Hải im lặng. Cậu không thể nói rằng: “Con chính là thằng xe ôm đó đây!”. Cậu biết, nếu nói ra, người ta sẽ tống cậu vào trại tâm thần ngay lập tức. Cậu cần tìm cách gặp lại thân xác của mình.

________________________________________

Bệnh viện quận vào giờ cao điểm giống như một cái chợ vỡ. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc quyện với mùi mồ hôi, tiếng trẻ con khóc, tiếng loa thông báo rè rè và cái nóng hầm hập từ chiếc quạt trần cũ kỹ đang quay rên rỉ trên trần nhà.

Hải (An) nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, đắp chiếc chăn trắng đã ngả sang màu cháo lòng, cảm thấy như mình đang ở địa ngục. Cô – một tiểu thư mỗi sáng thức dậy trong hương tinh dầu oải hương – giờ đây phải dùng chung một căn phòng với mười bệnh nhân khác.

“Ê Hải! Tỉnh táo tí coi con trai! Tao mới 'tuyển' được món cực phẩm cho mày bồi bổ đây!”

Tùng “Lầy” sầm sập bước vào, tay xách nách mang một đống túi nilon lỉnh kỉnh. Đi sau là Nam “Cận”, gương mặt vẫn dán vào chiếc máy tính bảng đang chạy dở đống code, vai đeo một cái ba lô nặng trĩu.

Tùng đặt một cái túi xuống bàn nhựa cạnh giường, mùi mắm tôm nồng nặc lập tức tỏa ra khắp phòng.

“Đây! Bún đậu mắm tôm 'Chị Dậu' đầu ngõ trường mình. Tao biết mày ghiền món này nhất, lại còn dặn bà ấy cho thêm nhiều tỏi với ớt để mày 'giải cảm' luôn!”

Hải (An) nhìn cái túi nilon đọng nước, bên trong là những miếng đậu hũ rán dầu mỡ và hũ mắm tôm tím ngắt, cô cảm thấy dạ dày mình lộn nhào.

“Tôi... tôi không ăn cái này đâu. Anh mang đi chỗ khác đi!” – Hải (An) nói, giọng nam trầm của Hải lúc này nghe đầy vẻ kiêu kỳ, xa cách.

Tùng “Lầy” trợn mắt, đưa tay sờ trán Hải (An): “Lạ chưa? Mọi khi mày toàn húp sạch cả nước mắm mà? Hay đâm xe xong 'đứt dây thần kinh mắm tôm' rồi? Nam, mày xem thằng này nó bị làm sao?”

Nam “Cận” đẩy gọng kính, liếc nhìn qua màn hình: “Theo phân tích tâm lý học lâm sàng, chấn thương sọ não nhẹ có thể làm thay đổi vị giác. Nhưng mà Hải ơi, mày không ăn thì tao ăn, phí quá.”

Nói rồi, Nam và Tùng thản nhiên ngồi bệt xuống sàn bệnh viện, bày bún đậu ra và ăn ngon lành, thi thoảng còn quệt mồm vào cái khăn mặt... duy nhất của Hải treo ở đầu giường. Hải (An) nhìn cảnh đó, hai mắt muốn nổ đom đóm:

“Trời đất ơi! Cái khăn đó tôi vừa mới lau mặt xong! Tại sao họ có thể bẩn thỉu một cách hồn nhiên như vậy?”

“Này Hải,” – Tùng “Lầy” vừa nhai tóp mỡ vừa hỏi – “Từ sáng đến giờ mày đã... 'đi' chưa? Bác sĩ dặn phải theo dõi bài tiết sau tai nạn đấy. Để đại ca dìu mày đi nhé?”

Hải (An) đỏ bừng mặt, lắc đầu lia lịa: “Không! Tôi tự đi được! Các anh cứ ngồi đó đi!”

“Tự đi cái khỉ mốc! Chân mày đang bó bột, bước xuống là đo ván ngay.”

Không để An kịp phản ứng, Tùng “Lầy” quăng đôi đũa xuống, lao tới xốc nách Hải (An) lên. Sự đụng chạm xác thịt từ một người đàn ông lạ (đối với linh hồn An) khiến cô hoảng loạn thực sự.

“Buông ra! Đồ biến thái! Anh định làm gì?” – Cô gào lên.

Tùng ngơ ngác: “Biến thái? Thằng hâm này, anh em mình chả đi tắm chung cùng nhau suốt còn gì? Có cái gì mà tao chưa thấy? Đi, tao cầm hộ cái 'bình' cho mày cũng được, đừng có ngại!”

An suýt ngất xỉu. Cầm hộ cái bình? Cô thà nhịn đến chết còn hơn là để gã này giúp mình làm cái việc "vệ sinh đứng" của đàn ông. Cuối cùng, An phải lấy lý do “muốn riêng tư” và dùng hết sức bình sinh để đuổi Tùng ra ngoài cửa nhà vệ sinh, đứng run rẩy bên trong suốt 20 phút mà không biết phải "vận hành" cơ thể mới này thế nào.

Hải (An) đang vật lộn với… cái bàng quang của mình. Cô muốn đi vệ sinh, nhưng khi đứng trước bồn tiểu nam, cô hoàn toàn bế tắc.

“Làm sao… làm sao mà dùng cái này được chứ?” – Cô lẩm bẩm, mặt đỏ bừng.

Tại bệnh viện VIP, Hải (trong xác An) đang cố gắng thích nghi với… đôi gò bồng đảo. Cậu thấy nặng nề và vướng víu vô cùng. Mỗi khi cử động, lớp áo lụa cọ xát vào da thịt khiến cậu đỏ cả mặt.

Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi, mặc vest bảnh bao, tay cầm bó hoa hồng lớn bước vào phòng. Đó là Gia Bảo.

“An yêu quý, em làm anh lo quá.” – Gia Bảo tiến lại định nắm tay An (Hải).

Hải theo phản xạ tự nhiên của một nam nhi, cậu tung một cú gạt tay cực mạnh rồi đứng bật dậy, thủ thế như sắp đánh nhau:

“Này! Anh là ai? Định làm gì đấy?”

Gia Bảo ngơ ngác nhìn “vị hôn thê” của mình: “An… anh là Gia Bảo mà? Chúng ta sắp cưới nhau rồi, em quên rồi sao?”

Hải nhìn gã đàn ông trước mặt. Ánh mắt gã không có lấy một chút sự lo lắng chân thành, chỉ toàn là sự tính toán. Cậu sực nhớ ra những gì mình biết về gã này qua các tin tức tài chính. Đây là kẻ nổi tiếng đào hoa và thủ đoạn.

“Cưới xin gì? Tôi còn chưa đủ tuổi… ý tôi là, tôi chưa sẵn sàng! Anh về đi!” – Hải xua tay đuổi khách.

Gia Bảo nén cơn giận, mỉm cười giả tạo: “Được rồi, em mới tỉnh chắc còn mệt. Anh về, nhưng chuyện dự án phía Tây, em nhớ nhắc bố em ký sớm nhé.”

Hải nhìn theo bóng lưng Gia Bảo, lòng thầm nghĩ: “Liên An ơi là Liên An, cô sống trong đống tiền mà cũng chẳng sướng ích gì. Chung quanh toàn là sói đội lốt người.”

Cả hai người, ở hai đầu thành phố, cùng nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ bệnh viện. Một người thèm khát sự tự do, một người thèm khát sự bình yên. Họ chưa biết rằng, cuộc tráo đổi này mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình sẽ thay đổi hoàn toàn định nghĩa của họ về cuộc sống.