MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao ThoaChương 1

Giao Thoa

Chương 1

669 từ · ~4 phút đọc

Con đường dẫn vào xưởng phục chế đồ cổ của Trần Dạ nằm lọt thỏm giữa những tán cây long não già cỗi. Mưa dầm dề suốt cả tuần khiến không khí đặc quánh mùi đất ẩm và vị chát của lá mục. Hà Nhiên dừng bước trước cánh cổng gỗ bạc màu, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy đang trực chờ bùng phát trong lồng ngực.

"Coong... coong..."

Tiếng chuông gió bằng đồng cũ kỹ va vào nhau, khô khốc và lạnh lẽo.

Bên trong xưởng, ánh đèn vàng vọt chỉ đủ thắp sáng một góc nhỏ nơi người đàn ông đang cúi mình bên một chiếc sập chân quỳ bị nứt toác. Trần Dạ không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm đục của anh đã vang lên trước khi cô kịp cất lời:

"Tiệm nghỉ rồi. Muốn sửa đồ thì quay lại sau."

Hà Nhiên đứng lặng ở ngưỡng cửa, nhìn bóng lưng rộng bản của anh bị bao phủ bởi lớp bụi gỗ li ti. Anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám đã sờn, những khối cơ bắp ở cánh tay cuồn cuộn di chuyển theo từng nhịp mài dũa. Làn da anh mang màu đồng hun, bóng loáng vì mồ hôi dù tiết trời đang lạnh.

"Anh Dạ... là em, Nhiên đây."

Bàn tay đang cầm dao trổ của Trần Dạ khựng lại. Một khoảng lặng kéo dài đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Anh chầm chậm xoay người lại, đôi mắt sâu hoắm, tối sầm như đáy giếng nhìn xoáy vào cô gái nhỏ nhắn đang đứng sũng nước giữa cửa.

Đã ba năm kể từ ngày đám tang của chị gái cô diễn ra. Và cũng chừng ấy thời gian, người đàn ông này biến mất khỏi cuộc đời cô như một bóng ma.

Anh đặt con dao xuống bàn, tiến lại gần. Mỗi bước chân của anh nặng nề, đầy áp lực khiến Hà Nhiên vô thức lùi lại một bước, nhưng gót chân cô đã chạm phải bậc cửa. Khi anh dừng lại, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Mùi gỗ tùng và vị thuốc lá nồng đậm từ người anh xộc thẳng vào khứu giác cô, mạnh mẽ và đầy nam tính, gợi nhắc về những lần cô nhìn trộm anh và chị mình đứng nép vào nhau dưới hiên nhà ngày trước.

"Đến đây làm gì?" - Anh hỏi, giọng khàn đặc, ánh mắt lướt qua làn da trắng ngần của cô giờ đang tái đi vì lạnh.

Hà Nhiên run rẩy đưa tay vào túi xách, lấy ra một cuộn giấy được bọc kỹ trong lớp nilon:

"Bức tranh sơn mài của chị... vẫn còn một góc chưa lên màu. Mẹ nói, chỉ có anh mới hoàn thiện được nó."

Trần Dạ không nhận lấy bức tranh ngay. Anh nhìn vào đôi mắt đang ầng ậng nước của cô, rồi ánh mắt ấy vô tình trượt xuống bờ môi mọng đang run bần bật. Trong bóng tối lờ mờ của xưởng đồ cổ, một luồng điện xẹt qua, nóng hổi và đầy tội lỗi. Anh đưa bàn tay thô ráp, chai sần vì cầm đục lên, định gạt đi một giọt nước mưa đang chảy dài từ tóc xuống cổ cô.

Nhưng khi ngón tay anh vừa chạm nhẹ vào làn da nhạy cảm nơi cổ Nhiên, cả hai đều giật mình. Cảm giác ma sát từ những vết chai tay của anh khiến cô rùng mình, một sự rạo rực lạ lùng nhen nhóm ngay tại nơi tiếp xúc.

Anh thu tay lại, hơi thở nặng nề hơn một nhịp.

"Vào nhà đi. Để ướt thế này, định bắt đền ai?"

Câu nói nửa quan tâm nửa cộc lốc của anh khiến tim Hà Nhiên đập loạn xạ. Cô bước qua anh, bờ vai hai người sượt nhẹ vào nhau. Một cảm giác nóng ran truyền qua lớp vải áo mỏng, đánh dấu sự bắt đầu của một ranh giới sắp sửa bị phá vỡ.