MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao ThoaChương 2

Giao Thoa

Chương 2

801 từ · ~5 phút đọc

Bên trong xưởng phục chế, không khí không hề dễ chịu hơn ngoài trời là bao. Nó đặc quánh mùi sơn mài, mùi dầu thông và cả mùi của thời gian đang mục rữa. Trần Dạ thảy cho cô một chiếc khăn bông màu xám tro, thứ mà có lẽ anh vẫn dùng để lau mồ hôi sau những giờ lao động nặng nhọc.

"Lau đi. Đừng để nước nhỏ xuống mặt gỗ."

Hà Nhiên nhận lấy chiếc khăn, nó còn vương lại hơi ấm và mùi hương nam tính nồng nàn đến mức khiến cô thấy choáng váng. Cô lúng túng áp khăn lên mặt, che đi đôi gò má bắt đầu ửng hồng. Qua lớp khăn, cô lén quan sát anh. Trần Dạ đã quay trở lại với bức tranh sơn mài dang dở mà cô vừa mang đến. Anh trải nó lên mặt bàn phẳng, dùng những ngón tay dài, đầy vết chai sần vuốt nhẹ lên bề mặt tranh.

Cái cách anh chạm vào kỷ vật của người quá cố có chút gì đó thành kính, nhưng cũng đầy sự kìm nén.

"Bức tranh này... chị ấy đã vẽ nó vào mùa hè cuối cùng," Hà Nhiên khẽ lên tiếng, giọng cô nhỏ dần khi thấy đôi vai Trần Dạ cứng lại.

"Tôi biết. Tôi đã nhìn cô ấy vẽ những nét đầu tiên," anh trả lời, giọng trầm thấp như vọng ra từ một hang sâu.

Anh cầm một hộp sơn nhỏ, bắt đầu pha trộn màu trên khay. Những chuyển động của anh dứt khoát nhưng vô cùng nhịp nhàng. Hà Nhiên không biết mình đã đứng đó bao lâu, chỉ thấy mình bị cuốn vào sự tập trung đầy mê hoặc của người đàn ông này. Cô tiến lại gần hơn, muốn nhìn rõ cách anh đi màu, nhưng mặt sàn xưởng đầy những mẩu gỗ vụn và mùn cưa khiến cô trượt chân.

Theo bản năng, cô nắm lấy cánh tay anh để giữ thăng bằng.

Bàn tay cô nhỏ bé, trắng muốt bám chặt vào bắp tay cuồn cuộn gân xanh của Trần Dạ. Một sự tương phản mạnh mẽ giữa sự mong manh và sự thô ráp. Trần Dạ không đẩy cô ra ngay lập tức. Anh xoay người lại, một tay giữ lấy eo cô để ngăn cô ngã nhào vào bàn sơn.

Bàn tay anh rất nóng. Sức nóng xuyên qua lớp áo thun ẩm ướt của Hà Nhiên, thấm trực tiếp vào da thịt cô. Cái siết eo ấy không quá mạnh nhưng đầy quyền lực, khiến hơi thở của Hà Nhiên nghẹn lại nơi cổ họng. Trong khoảng không gian chật hẹp của xưởng vẽ, nhịp tim của cả hai dường như đang cộng hưởng, dồn dập và ồn ào.

"Cẩn thận chứ," anh thì thầm.

Hơi thở của anh phả vào đỉnh đầu cô, mang theo vị bạc hà mát lạnh lẫn chút khói thuốc lá đắng chát. Hà Nhiên ngước mắt lên, và ngay lập tức cô thấy hối hận. Ở khoảng cách này, cô có thể thấy rõ sự dao động trong đôi mắt tối sầm của anh. Anh không nhìn vào mắt cô, mà tầm mắt lại dừng lại ở những giọt nước mưa còn đọng trên xương quai xanh lộ ra dưới cổ áo trễ của cô.

Cánh tay đang giữ eo cô đột nhiên siết chặt hơn một chút, rồi anh nhanh chóng buông ra như thể vừa chạm phải một thanh sắt nung đỏ.

"Màu sơn mài rất độc, đứng xa ra một chút," anh quay lưng lại, giọng nói đã lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có nhưng hơi thở vẫn còn chút đứt quãng.

Hà Nhiên đứng ngẩn người, cảm giác nơi vòng eo vẫn còn âm ỉ nóng. Cô biết, trong khoảnh khắc vừa rồi, thứ suýt chút nữa bùng phát không chỉ là sự quan tâm của một người anh đối với em gái của người yêu cũ. Đó là một thứ bản năng nguyên thủy, một sự khao khát bị cấm đoán đang âm thầm bén rễ giữa hai con người mang trong mình cùng một nỗi đau.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh:

"Anh Dạ, em có thể giúp gì không? Em cũng biết thêu, em nghĩ mình có thể giúp anh làm sạch những chi tiết nhỏ."

Trần Dạ không nhìn cô, anh cầm cây cọ lên, giọng nói khàn khàn:

"Vậy thì ngồi xuống đó. Nhưng nhớ cho kỹ, ở đây chỉ có thợ và chủ, không có người quen."

Hà Nhiên mím môi, ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp đối diện anh. Ánh đèn dầu phía trên đầu họ đung đưa, đổ những bóng dài chập chờn lên tường, kéo hai bóng hình xa lạ ấy xích lại gần nhau, hòa quyện vào làm một trong bóng tối nhập nhoạng của gian xưởng đầy tội lỗi.