MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao ThoaChương 3

Giao Thoa

Chương 3

815 từ · ~5 phút đọc

Đêm ở ngoại ô tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt mưa nhỏ nhất đang vỡ tan trên kẽ lá. Trong xưởng phục chế, âm thanh duy nhất là tiếng sột soạt của giấy nhám lướt trên mặt gỗ và nhịp thở đều đặn của hai con người đang cố giấu đi sự bối rối dưới vẻ bận rộn.

Trần Dạ đẩy về phía Hà Nhiên một khay dụng cụ nhỏ, bên trong là những chiếc kim khâu và sợi tơ tằm mảnh như sương.

"Dùng cái này tước bỏ những sợi vải bị tơi ở viền bức tranh. Cẩn thận, đừng để mồ hôi tay dính vào lớp sơn chưa khô."

Hà Nhiên gật đầu, cô kéo chiếc ghế lại gần bàn làm việc của anh. Khoảng cách giữa họ bây giờ thu hẹp lại đến mức đầu gối cô thỉnh thoảng lại sượt nhẹ vào ống quần kaki thô cứng của anh mỗi khi cô cử động. Sự ma sát vô tình ấy khiến cô thấy tê dại, như có một dòng điện chạy dọc từ xương sống lên tận đại não.

Dưới ánh đèn vàng vọt, bàn tay Trần Dạ trông càng mạnh mẽ. Anh đang dùng một loại nhựa cây đặc biệt để lấp đầy những vết rạn trên mặt tranh. Từng cử động của anh đều mang một vẻ hoang dại nhưng lại cực kỳ tỉ mỉ. Hà Nhiên mải mê nhìn theo những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay anh, nơi những vết sẹo cũ chồng chéo lên nhau – minh chứng cho một cuộc đời phong trần và đầy sóng gió.

"Nhìn tôi làm gì?" - Trần Dạ đột ngột lên tiếng, mắt vẫn không rời khỏi mặt tranh.

Hà Nhiên giật mình, vội vàng cúi xuống tập trung vào những sợi tơ tằm:

"Em... em chỉ thấy anh làm việc rất chuyên nghiệp. Chị ấy ngày trước chắc cũng rất thích nhìn anh như thế này."

Cái tên của người đã khuất vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào không khí đang dần nóng lên trong căn phòng. Trần Dạ dừng hẳn động tác, anh đặt lọ nhựa cây xuống, tiếng va chạm của thủy tinh trên mặt gỗ khô khốc. Anh xoay người lại, ánh mắt nặng trĩu nhìn cô.

"Đừng nhắc đến cô ấy ở đây. Ở đây không có quá khứ, chỉ có những thứ cần sửa chữa."

Sự gắt gỏng của anh không làm Hà Nhiên sợ, trái lại, nó càng cho cô thấy anh đang cố gắng che đậy một nỗi đau quá lớn. Cô buông chiếc kim xuống, can đảm nhìn thẳng vào anh:

"Anh đang sợ điều gì sao? Sợ nhìn thấy chị ấy qua em, hay sợ cảm giác... chúng ta đang ở cùng nhau?"

Không gian đột ngột trở nên đặc quánh. Trần Dạ nghiêng người tới trước, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa hai người. Anh chống hai tay xuống mặt bàn, bao vây lấy cô trong lồng ngực rộng lớn của mình. Hà Nhiên cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, mùi thuốc lá và mùi sơn mài quyện vào nhau tạo thành một thứ hương vị đầy mê hoặc và nguy hiểm.

"Em còn quá trẻ để hiểu về sự nguy hiểm, Nhiên ạ," anh thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng giấy nhám mài trên gỗ.

Ngón tay cái của anh, vẫn còn vương chút màu sơn đen, đột ngột nâng cằm cô lên. Sự thô ráp của vết chai tay anh cọ xát vào làn da mềm mại của cô tạo nên một cảm giác vừa đau đớn vừa kích thích đến lạ lùng. Anh nhìn vào đôi môi đang khẽ mở của cô, hơi thở của cả hai bắt đầu trở nên dồn dập.

Một hạt mưa lạc lõng từ mái hiên dột rơi xuống đúng vào giữa cổ áo của Hà Nhiên, lăn dài vào trong khe ngực. Cô rùng mình, một cái rùng mình kéo theo sự đầu hàng của mọi giác quan. Trần Dạ không thu tay lại, ngón tay anh vô thức miết nhẹ dọc theo xương hàm của cô, chậm rãi và đầy chiếm hữu.

Ngay khi môi anh chỉ còn cách môi cô vài milimet, tiếng sấm nổ vang trời khiến cả gian xưởng rung chuyển. Ánh đèn dầu chập choạng rồi vụt tắt, bỏ mặc họ trong bóng tối đen đặc.

Trong bóng tối ấy, thính giác trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Hà Nhiên nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi, và cả tiếng hơi thở nặng nề, mất kiểm soát của người đàn ông đối diện. Cô cảm nhận được một bàn tay thô ráp áp vào sau gáy mình, siết nhẹ, kéo cô về phía anh.

Không một lời nói, không một sự báo trước, chỉ có ranh giới của sự cấm kỵ đang vỡ vụn từng mảnh trong đêm đen.