Bóng tối không chỉ xóa nhòa cảnh vật, nó còn xóa nhòa cả những luân thường đạo lý mà Hà Nhiên luôn cố bám lấy. Trong căn xưởng im lìm, mùi gỗ ẩm và mùi sơn mài nồng nặc hơn bao giờ hết, bao vây lấy tâm trí cô như một loại chất gây nghiện.
Hà Nhiên cảm nhận được bàn tay của Trần Dạ sau gáy mình. Những ngón tay anh len lỏi vào chân tóc cô, hơi nóng từ lòng bàn tay anh khiến cô rùng mình. Anh không hôn ngay, mà chỉ áp trán mình vào trán cô. Hơi thở của cả hai hòa quyện, nồng đậm vị bạc hà và sự khát khao bị kìm nén suốt bấy lâu.
"Dạ... chúng ta không nên..." - Cô thầm thì, nhưng giọng nói lại mềm nhũn, chẳng có chút sức nặng nào để phản kháng.
"Tôi biết." - Giọng anh khàn đặc, đầy sự tự giễu. - "Nhưng đêm nay quá tối, Nhiên ạ. Tối đến mức tôi không còn thấy gì ngoài em."
Cánh tay còn lại của anh bất ngờ siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh Hà Nhiên về phía trước khiến cả cơ thể cô dán chặt vào lồng ngực vững chãi của anh. Sự va chạm đột ngột giữa hai cơ thể nam tính và nữ tính tạo nên một cú sốc điện chạy dọc khắp các tế bào. Hà Nhiên vô thức bấu chặt lấy vai áo anh, cảm nhận được những khối cơ bắp đang căng cứng dưới lớp vải sờn.
Anh bắt đầu hôn, nhưng không phải lên môi. Những nụ hôn vụn vặt, nóng hổi rơi xuống hõm cổ, nơi giọt nước mưa lúc nãy vừa đi qua. Mỗi nơi môi anh chạm vào đều để lại một vệt lửa thiêu cháy lý trí của cô. Bàn tay anh ở sau gáy dần trượt xuống sống lưng, qua lớp áo thun ẩm ướt, mơn trớn từng đốt sống của cô một cách chậm rãi, đầy quyền lực. Sự thô ráp từ những vết chai tay của một người thợ mộc cọ xát vào làn da mỏng manh khiến Hà Nhiên bật thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ vụn.
Âm thanh ấy như một mồi lửa ném vào kho xăng. Trần Dạ không kìm lòng được nữa, anh tìm đến môi cô, nồng cháy và chiếm đoạt. Nụ hôn mang theo vị đắng của thuốc lá, vị mặn của mồ hôi và cả vị cay đắng của sự phản bội. Nó không dịu dàng, mà đầy sự khẩn thiết, như thể anh đang muốn dùng nụ hôn này để lấp đầy vực thẳm trong lòng mình.
Hà Nhiên choáng váng. Cô thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào cơn bão, nơi Trần Dạ là ngọn sóng dữ dội nhất. Cô không còn nghĩ đến người chị đã khuất, không còn nghĩ đến gia đình hay định kiến. Lúc này, chỉ có hơi nóng từ người đàn ông này là thực, chỉ có cảm giác da thịt tiếp xúc là thứ duy nhất khiến cô thấy mình đang sống.
Cô vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Sự khao khát được giải tỏa sau bao năm thầm lặng quan sát anh đã khiến cô trở nên bạo dạn.
Bàn tay Trần Dạ bắt đầu trượt sâu xuống dưới gấu áo cô, chạm vào làn da eo nóng hổi. Sự ma sát giữa lòng bàn tay thô ráp và cơ thể mềm mại của người phụ nữ khiến anh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Nhưng ngay khi bàn tay ấy định lấn sâu hơn, một luồng ánh sáng chớp lòe từ phía cửa sổ hắt vào, theo sau là tiếng sấm rền vang khiến cả căn phòng rung chuyển.
Ánh chớp soi rõ khuôn mặt đầy dục vọng nhưng cũng đầy đau đớn của Trần Dạ, và soi rõ cả di ảnh của người chị gái đặt ở góc phòng mà cô vô tình lướt mắt qua.
Trần Dạ khựng lại. Anh buông môi cô ra, hơi thở dồn dập, mắt nhìn trân trân vào khoảng không. Anh buông lỏng vòng tay, lùi lại một bước, hơi lạnh từ không khí lập tức ùa vào lấp đầy khoảng trống giữa hai người.
"Đủ rồi." - Anh nói, giọng khản đặc, dường như phải dùng hết sức bình sinh mới thốt ra được.
Hà Nhiên đứng đó, quần áo xộc xệch, môi đỏ mọng và đôi mắt còn vương vẻ sương mù của dục vọng. Cô cảm thấy hụt hẫng, như thể vừa bị ném từ trên cao xuống mặt đất lạnh lẽo.
Anh bật chiếc đèn pin dự phòng, ánh sáng trắng xanh soi rõ vẻ mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn của anh.
"Trời tạnh mưa rồi. Em về đi."
Anh không nhìn cô, quay lưng về phía bàn làm việc, bàn tay nắm chặt lấy cạnh bàn đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Hà Nhiên đứng lặng, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp vì dư chấn lúc nãy, nhưng lòng cô lại lạnh ngắt. Sự cấm kỵ vừa mới hé mở đã ngay lập tức bị thực tại đập tan, để lại những mảnh vỡ nhọn hoắt găm sâu vào lòng cả hai.