Sáng hôm sau, bầu trời ngoại ô không còn mưa nhưng xám xịt như một bức tranh sơn dầu chưa kịp khô. Hà Nhiên thức dậy với đôi mắt sưng mọng và một cảm giác rỗng tuếch trong lồng ngực. Những đụng chạm cháy bỏng trong đêm tối hôm qua cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô như một đoạn phim lỗi, vừa ngọt ngào đến lịm người, vừa đau đớn như bị dao cứa.
Cô đứng trước gương, ngón tay run rẩy chạm vào bờ môi vẫn còn hơi sưng và vết đỏ mờ nhạt nơi hõm cổ – dấu tích của sự buông thả. Lý trí gào thét bảo cô hãy chạy trốn, nhưng đôi chân lại phản bội, đưa cô quay lại con đường dẫn tới xưởng phục chế. Bức tranh của chị vẫn còn ở đó, và sợi dây liên kết vô hình nhưng đầy tội lỗi với Trần Dạ vẫn chưa thể cắt đứt.
Khi Hà Nhiên bước vào xưởng, mùi gỗ và sơn mài vẫn nồng nặc như cũ, nhưng bầu không khí giữa hai người đã hoàn toàn thay đổi. Trần Dạ đang đứng bên cửa sổ, chiếc áo thun đen bó sát làm lộ rõ bờ vai vững chãi. Anh đang hút thuốc, làn khói xám bạc che mờ đi khuôn mặt góc cạnh.
Anh không quay lại, chỉ lạnh nhạt buông một câu:
"Đến rồi à? Để đồ ở đó đi."
Giọng nói của anh hôm nay không còn chút hơi ấm nào, nó khô khốc và xa cách như thể nụ hôn đêm qua chỉ là một ảo giác của riêng cô. Hà Nhiên mím môi, bước lại gần bàn làm việc. Bức tranh sơn mài đã được anh phủ lên một lớp vải lụa mỏng để tránh bụi.
"Chuyện tối qua..." – Hà Nhiên khẽ lên tiếng, giọng cô run rẩy phá vỡ sự tĩnh lặng đặc quánh.
Trần Dạ dập tắt điếu thuốc, lúc này mới xoay người lại. Đôi mắt anh quầng thâm, nhìn cô bằng một ánh nhìn sắc lẹm nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực.
"Tối qua không có chuyện gì cả. Chỉ là một phút lầm lẫn do thời tiết. Đừng để nó làm hỏng việc chính."
Sự phủ nhận phũ phàng của anh khiến tim Hà Nhiên thắt lại. Cô tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, nhưng dường như có một bức tường vô hình đang ngăn cách.
"Lầm lẫn? Anh hôn em, anh siết chặt em như thế... mà anh gọi đó là lầm lẫn sao, Trần Dạ?"
Trần Dạ đột ngột bước tới, dồn cô vào cạnh bàn gỗ. Anh cúi thấp người, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào cô, hơi thở vẫn còn vương mùi thuốc lá đắng chát:
"Vậy em muốn tôi nói gì? Nói rằng tôi thèm khát em? Nói rằng mỗi khi nhìn em, tôi lại thấy bóng dáng của chị em nhưng bàn tay lại muốn chạm vào em? Nhiên, em có biết mình đang đùa với lửa không?"
Bàn tay anh nắm chặt lấy cạnh bàn gỗ bên hông cô, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Sự căng thẳng tỏa ra từ anh mạnh mẽ đến mức khiến phổi cô như thiếu oxy. Hà Nhiên không lùi lại, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc hỏa của người đàn ông trước mặt:
"Em không đùa. Em chỉ muốn biết... trong lúc đó, anh nghĩ về chị ấy, hay là nghĩ về em?"
Câu hỏi của cô như một đòn chí mạng đánh thẳng vào sự phòng thủ của Trần Dạ. Anh nghiến răng, một tay nắm lấy cằm cô, buộc cô phải ngước lên. Những ngón tay thô ráp ấy dù đang cố giữ vẻ lạnh lùng nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy nhẹ.
"Em muốn biết thật sao?" – Giọng anh khàn đặc, đầy sự đe dọa. - "Nếu em còn ở đây thêm một phút nào nữa, tôi không chắc mình sẽ còn giữ được cái gọi là 'lầm lẫn' đó đâu."
Anh buông cằm cô ra, quay lưng đi một cách dứt khoát. Tiếng bước chân của anh nặng nề trên nền gỗ, rồi anh cầm lấy chiếc đục, bắt đầu làm việc một cách điên cuồng như để giải tỏa sự bứt rứt trong lòng.
Hà Nhiên đứng lặng giữa xưởng vẽ, nhìn bóng lưng cô độc và đầy gông xiềng của anh. Cô hiểu rằng, giữa họ giờ đây không chỉ là quá khứ của người chị, mà còn là một vực thẳm của sự thèm khát và tội lỗi. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng đục gỗ đều đặn, khô khốc, xé toạc bầu không khí vốn đã không còn bình yên.