Những ngày tiếp theo, xưởng phục chế chìm trong một thứ tĩnh lặng đến ngạt thở. Trần Dạ và Hà Nhiên giống như hai hành tinh đi chệch quỹ đạo, dù ở rất gần nhưng lại cố sức đẩy nhau ra bằng sự lạnh lùng giả tạo. Anh lao vào làm việc từ tờ mờ sáng cho đến khi đèn đường ngoài ngõ lụi tắt, còn cô vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh, tỉ mẩn với những sợi tơ tằm và lớp lụa bồi tranh.
Cứ mỗi khi Hà Nhiên định ngẩng đầu lên để nói một câu gì đó, cô lại bắt gặp vẻ mặt cứng đờ như tượng tạc của anh. Anh không còn nhìn cô, nhưng mỗi khi cô di chuyển, cô đều cảm nhận được sự chú ý của anh đang dồn về phía mình, nặng nề và âm ỉ.
"Đưa tôi bình dầu thông."
Giọng Trần Dạ vang lên, phá tan sự im lặng sau ba tiếng đồng hồ. Hà Nhiên với lấy bình thủy tinh, nhưng vì mải nhìn vào những lọn tóc hơi rối sau gáy anh, cô trượt tay. Bình dầu thông đổ nhào ra mặt bàn, chất lỏng trong suốt tràn lênh láng, thấm vào một góc bức tranh sơn mài đang phục chế dở.
"Em làm cái gì vậy!"
Trần Dạ gầm lên, anh vội vã dùng khăn thấm đi lớp dầu. Hà Nhiên hốt hoảng lao tới, hai bàn tay cô cuống cuồng giữ lấy mép tranh. Trong cơn hỗn loạn nhỏ nhặt ấy, bàn tay anh chồng lên bàn tay cô.
Lần này, Trần Dạ không rút tay lại ngay lập tức.
Sức nóng từ lòng bàn tay thô ráp của anh áp chặt lên mu bàn tay mềm mại, nhỏ bé của Nhiên. Cảm giác ma sát giữa da thịt và sự nồng nặc của mùi dầu thông tạo nên một bầu không khí kích thích đến lạ kỳ. Anh thở dốc, đôi mắt đầy những tia máu đỏ vì thiếu ngủ nhìn thẳng vào cô. Sự giận dữ ban nãy nhanh chóng bị thay thế bằng một thứ cảm xúc khác, nguyên thủy và đáng sợ hơn.
"Em định phá nát chỗ này, hay định phá nát tôi?" – Anh nghiến răng, giọng nói trầm thấp dội vào tai cô.
"Em... em xin lỗi. Để em lau..."
"Đừng động vào!"
Anh chộp lấy cả hai cổ tay cô, ép chặt xuống mặt bàn gỗ cứng. Tư thế này khiến Hà Nhiên phải ngửa người ra phía sau, đôi mắt cô mở to nhìn người đàn ông đang phủ bóng đen trùm lên mình. Những ngón tay anh siết mạnh, không gây đau đớn nhưng lại đầy tính chiếm hữu, khiến cô cảm thấy mình như một con mồi bị dồn vào đường cùng.
Ánh mắt Trần Dạ vô thức trượt xuống vùng cổ áo sơ mi của Nhiên, nơi những sợi tóc mai đang dính bết vì mồ hôi. Anh có thể thấy nhịp mạch đập dồn dập ở cổ cô, thấy cả sự run rẩy không giấu giếm của cơ thể người thiếu nữ. Sự kìm nén của một người đàn ông trưởng thành đang đứng bên bờ vực sụp đổ.
"Anh Dạ... anh đang làm em đau..." – Cô thầm thì, nhưng bàn tay cô lại vô thức không hề giằng ra.
Trần Dạ nhìn vào đôi môi đang mím chặt của cô, hơi thở anh nặng nề phả lên mặt Nhiên. Anh biết mình nên buông ra, biết rằng dưới lớp gỗ này là di vật của người phụ nữ anh từng yêu. Nhưng mùi hương của Nhiên – mùi hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với mùi sơn mài – lại giống như một loại độc dược khiến anh mê muội.
Anh từ từ cúi thấp xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô. Trong bóng tối của gian xưởng, chỉ có ánh đèn vàng hắt hiu chiếu rọi lên hai khuôn mặt đang cận kề.
"Nhiên... em biết rõ tôi không phải người tốt mà," anh khàn giọng, bàn tay đang giữ cổ tay cô nới lỏng ra, nhưng lại bắt đầu trượt dọc theo cánh tay cô, mơn trớn lên vùng da dưới nách nhạy cảm.
Cái chạm ấy khiến Hà Nhiên bật thốt ra một tiếng thở dốc. Sự lạnh lùng của anh suốt mấy ngày qua chính là liều thuốc kích thích khiến sự đụng chạm này trở nên nồng cháy hơn gấp bội. Cô cảm nhận được vết chai trên đầu ngón tay anh lướt qua làn da mình, nhám và nóng, gây nên những cơn sóng rạo rực khắp cơ thể.
Ranh giới vừa được dựng lại vào sáng hôm nay, một lần nữa lại xuất hiện những vết rạn nứt không thể cứu vãn.