Sự ma sát giữa những lớp vải áo và mặt bàn gỗ tạo ra những tiếng sột soạt khô khốc, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi nhịp tim dồn dập của Hà Nhiên. Trần Dạ vẫn giữ chặt tư thế ấy, cơ thể anh như một ngọn núi sừng sững ép sát, khiến cô cảm thấy hơi nóng từ lồng ngực anh xuyên thấu qua lớp áo sơ mi mỏng manh.
Anh buông cổ tay cô ra, nhưng không phải để rời đi. Bàn tay thô ráp của người thợ phục chế từ từ luồn vào sau gáy cô, những ngón tay đầy vết chai sần len lỏi vào chân tóc, buộc cô phải ngửa cổ lên đối diện với anh.
"Em luôn hỏi tôi nghĩ về ai..." – Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng búa gõ vào đinh sắt. - "Nhìn cho kỹ đi Nhiên. Người đang đứng trước mặt tôi lúc này, người khiến tôi không thể tập trung vào bất cứ đường nét nào trên bức tranh kia... là em."
Ánh mắt Trần Dạ sẫm lại, sâu thẳm và đầy rẫy những ham muốn không thèm che giấu. Anh cúi xuống, cánh mũi anh cọ xát vào làn da cổ mịn màng của cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết. Sự đụng chạm này không còn là vô tình; nó là sự tấn công trực diện vào mọi rào cản đạo đức mà Hà Nhiên dày công xây dựng.
Hà Nhiên rùng mình, hai tay cô vô thức túm chặt lấy gấu áo ba lỗ của anh. Cô thấy mình như một mảnh lụa mỏng đang bị ngọn lửa thiêu đốt từ bốn phía. Sự tội lỗi vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối, nhưng khát khao được anh chạm vào, được anh chiếm hữu lại mạnh mẽ đến mức khiến cô thấy chóng mặt.
Đúng lúc đó, bàn tay đang phục chế dở của Trần Dạ vô tình gạt trúng một ngăn kéo cũ bên cạnh bàn. Ngăn kéo bật ra, làm rơi xuống sàn một xấp ảnh ố vàng và một chiếc nhẫn bạc đơn giản – kỷ vật mà anh từng định dành cho chị gái cô.
Tiếng kim loại va vào nền đá lạnh lẽo "keng" một tiếng, sắc lạnh như một gáo nước đá tạt thẳng vào cuộc tình vụng trộm.
Trần Dạ khựng lại. Toàn thân anh cứng đờ. Ánh mắt đang rực lửa dục vọng bỗng chốc nhuốm màu tro tàn của sự hối hận. Anh nhìn chiếc nhẫn đang lăn tròn dưới chân, rồi nhìn vào đôi mắt còn đẫm hơi sương của Nhiên. Sự thinh lặng bao trùm lấy gian xưởng, chỉ còn tiếng hơi thở đứt quãng của hai kẻ vừa suýt bước qua lạch trời.
Anh buông Nhiên ra, lùi lại vài bước, đôi bàn tay run rẩy giấu vào túi quần.
"Bức tranh... tôi sẽ hoàn thành nó trong đêm nay. Ngày mai em không cần đến nữa."
Giọng anh lạnh đến thấu xương, một sự tàn nhẫn mà anh dùng để tự trừng phạt chính mình. Hà Nhiên đứng tựa vào bàn, đầu tóc rối bời, lồng ngực vẫn còn phập phồng sau những đụng chạm nồng cháy. Cô nhìn bóng lưng anh đơn độc dưới ánh đèn dầu le lói, cảm giác như mình vừa bị đẩy khỏi thiên đường vào một vực thẳm sâu không thấy đáy.
"Anh định trốn chạy đến bao giờ?" – Cô nghẹn ngào hỏi, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tràn ra.
Trần Dạ không trả lời. Anh cúi xuống nhặt chiếc nhẫn bạc lên, siết chặt nó trong lòng bàn tay đến mức các khớp xương trắng bệch. Bí mật về lý do thực sự khiến anh chia tay chị cô năm đó, về sự thật phía sau tai nạn... tất cả dường như đang chực chờ bùng nổ trong sự im lặng đáng sợ này.
Anh chỉ đứng đó, bất động như một bức tượng phục chế hỏng, để mặc cho bóng tối bao trùm lấy cả hai.