MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao ThoaChương 8

Giao Thoa

Chương 8

772 từ · ~4 phút đọc

Trần Dạ đứng lặng hồi lâu, lòng bàn tay siết chặt chiếc nhẫn bạc đến mức cạnh kim loại hằn sâu vào da thịt, tấy đỏ. Anh không nhìn Hà Nhiên, nhưng hơi ấm và mùi hương hoa nhài của cô vẫn còn lẩn quất trên đầu ngón tay anh, như một lời nhắc nhở đanh thép về sự phản bội.

"Em không hiểu đâu," anh lên tiếng, giọng nói thều thào như tiếng lá khô bị giẫm nát. "Có những thứ một khi đã vỡ, dù có phục chế khéo léo đến đâu, vết nứt vẫn sẽ luôn ở đó."

Hà Nhiên lau vội dòng nước mắt, cô không lùi bước mà tiến lại gần, nhặt một tấm ảnh ố vàng vừa rơi dưới chân lên. Trong ảnh, Trần Dạ của năm năm trước đang cười, nụ cười hiếm hoi và rạng rỡ bên cạnh chị gái cô. Nhưng điều khiến cô sững sờ là vết rách ngay giữa tấm hình, như thể ai đó đã cố tình dùng dao rạch nát sự liên kết giữa hai người họ.

"Tại sao tấm ảnh lại thành ra thế này?" cô thì thầm. "Chị ấy yêu anh đến thế kia mà..."

Trần Dạ cười lạnh, một nụ cười đầy cay đắng. Anh quay phắt lại, giật lấy tấm ảnh từ tay cô, ánh mắt anh giờ đây không còn dục vọng mà chỉ còn là một nỗi đau thăm thẳm.

"Yêu sao? Nhiên, em chỉ nhìn thấy bề nổi của một tảng băng. Chị em... cô ấy đã chọn rời bỏ tôi vào cái đêm cô ấy gặp nạn. Chiếc nhẫn này, tôi chưa bao giờ có cơ hội trao đi vì lúc đó cô ấy đang mải chạy theo một thứ hào quang khác mà tôi không thể cho cô ấy."

Hà Nhiên bàng hoàng. Sự thật này hoàn toàn khác với những gì cô được nghe từ gia đình. Trong ký ức của cô, họ là một đôi tình nhân hoàn hảo bị chia cắt bởi định mệnh nghiệt ngã.

"Vì vậy... anh mới hận chị ấy? Và giờ anh đang dùng em để trả thù?" giọng cô run rẩy.

Trần Dạ khựng lại, đôi đồng tử co rụt. Anh bước tới, dồn cô vào góc tường gỗ xù xì. Một bàn tay anh chống mạnh lên vách, tay kia bóp nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào sự thâm trầm trong mắt anh.

"Trả thù? Nếu muốn trả thù, tôi đã không để em rời đi dễ dàng như tối qua." Anh cúi thấp, hơi thở nóng hổi phả vào môi cô. "Tôi hận mình vì dù biết em là em gái cô ấy, dù biết mỗi lần chạm vào em là một lần tôi tự đóng đinh vào lương tâm mình... tôi vẫn không thể ngừng muốn em."

Ngón tay cái của anh thô ráp, chậm rãi di chuyển trên làn da mềm mại của đôi môi cô, miết nhẹ như đang nâng niu một món đồ cổ quý giá nhưng cũng đầy tội lỗi. Sự va chạm này khiến Hà Nhiên rùng mình, một luồng điện râm ran chạy dọc từ sống lưng xuống tận gót chân. Sự căng thẳng giữa lòng hận thù và khao khát thể xác khiến không khí trong xưởng như sắp bùng nổ.

Đúng lúc đó, một tiếng "ầm" lớn vang lên từ phía cửa chính. Cây long não già trước sân do mưa bão lâu ngày đã gãy đổ, chắn ngang lối thoát duy nhất của xưởng. Điện trong vùng lại một lần nữa vụt tắt, bỏ mặc họ trong không gian tối tăm, chật hẹp và đầy hơi người.

Trong bóng tối, thính giác trở nên nhạy bén kỳ lạ. Hà Nhiên nghe rõ tiếng nhịp tim dồn dập của chính mình và tiếng nuốt khan khó nhọc của Trần Dạ. Cánh tay anh vẫn đang chống trên tường, bao vây cô trong một khoảng không đặc quánh mùi gỗ và mùi đàn ông nồng đậm.

"Đường bị chặn rồi," anh thì thầm, giọng nói giờ đây không còn vẻ sắc lạnh mà tràn đầy sự nguy hiểm của một kẻ đang dần buông xuôi lý trí.

Bàn tay đang giữ cằm cô đột ngột trượt xuống, ngón tay lướt nhẹ dọc theo đường sống lưng, dừng lại ở thắt lưng cô và siết mạnh, kéo cô áp sát vào người mình. Sự tiếp xúc giữa hai cơ thể trong bóng tối khiến mọi dây thần kinh đều căng ra như dây đàn.

Đêm nay, khi quá khứ đã bị bóc trần thành những mảnh vụn, họ không còn lý do gì để trốn tránh thực tại đang bùng cháy giữa hai làn da.