MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao ThoaChương 9

Giao Thoa

Chương 9

664 từ · ~4 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy gian xưởng như một tấm màn nhung dày đặc, nuốt chửng mọi vật chất, chỉ chừa lại cảm giác và âm thanh. Tiếng mưa bên ngoài vẫn xối xả, gõ liên hồi lên mái tôn như muốn át đi tiếng nhịp tim đang đập loạn xạ của hai người bên trong. Cây long não đổ chắn ngang cửa như một cái cớ hoàn hảo của định mệnh, giam cầm họ vào một không gian mà luân thường đạo lý không thể vươn tới.

Hà Nhiên cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Trần Dạ. Anh đứng sát đến mức cô có thể cảm nhận được từng nhịp thở nặng nề phả vào hõm cổ mình.

"Đừng cử động," giọng anh khàn đặc, mang theo sự kìm nén đến cực hạn.

Nhưng chính sự tĩnh lặng và bóng tối lại khiến những giác quan của Nhiên trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận được bàn tay thô ráp của anh vẫn đang siết nhẹ eo mình, lòng bàn tay anh nóng như lửa đốt qua lớp vải áo thun mỏng. Sự ma sát giữa làn da nhạy cảm nơi thắt lưng và những vết chai tay của người thợ mộc khiến toàn thân cô nhũn ra, một cơn rạo rực không tên bắt đầu lan tỏa.

Trong bóng tối, Trần Dạ không còn phải giấu giếm ánh mắt tội lỗi của mình. Anh cúi xuống, chóp mũi chạm nhẹ vào vành tai cô. Sự đụng chạm hờ hững ấy khiến Hà Nhiên khẽ rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ kẽ răng.

"Anh Dạ... chúng ta đang làm gì thế này?" cô thì thầm, bàn tay nhỏ bé vô thức bám chặt lấy cánh tay săn chắc của anh.

"Chúng ta đang điên, Nhiên ạ," anh trả lời, hơi thở nóng hổi lướt dọc theo vành tai xuống đến cổ cô. "Tôi đã cố đẩy em đi, đã cố hận em... nhưng mùi hương này, sự run rẩy này của em..."

Anh không nói hết câu, đôi môi anh đột ngột tìm đến vùng da sau gáy cô. Những nụ hôn vụn vặt nhưng nóng bỏng rơi xuống như những nốt nhạc trầm mặc, đầy sự chiếm hữu. Một bàn tay anh trượt khỏi eo, chầm chậm đưa lên, ngón tay cái miết nhẹ dọc theo bờ môi dưới đang run rẩy của Nhiên, buộc cô phải hé mở.

Sự thô ráp của ngón tay anh cọ xát vào vùng niêm mạc mỏng manh, một cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng khiến lý trí của Nhiên hoàn toàn sụp đổ. Cô xoay người lại trong vòng tay anh, đôi tay vòng qua cổ anh, kéo đầu anh thấp xuống.

Trong bóng tối đen đặc, họ tìm thấy nhau bằng bản năng thuần túy nhất. Nụ hôn lần này không còn sự thăm dò, nó cuồng nhiệt và thèm khát như thể cả hai đang cố nuốt chửng lấy hơi thở của đối phương. Vị thuốc lá đắng chát trộn lẫn với vị ngọt của nước mắt, tạo nên một hương vị cấm kỵ đến tê dại.

Bàn tay Trần Dạ bắt đầu mất kiểm soát. Anh luồn tay vào dưới gấu áo cô, chạm trực tiếp vào làn da nóng ran nơi sống lưng. Sự tương phản giữa bàn tay chai sần, mạnh mẽ và tấm lưng trần mịn màng, mong manh khiến cả hai cùng bật thốt lên một tiếng thở dốc đứt quãng. Anh siết chặt cô hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể mình, bỏ mặc bức tranh sơn mài dang dở, bỏ mặc chiếc nhẫn bạc lạnh lẽo dưới sàn.

Lúc này, trong gian xưởng tối tăm, không có người cũ, không có chị gái, không có sự phản bội. Chỉ có hai cơ thể đang khao khát hơi ấm của nhau, và một ranh giới cuối cùng đang chờ đợi để bị vượt qua dưới tiếng gầm gào của cơn bão ngoài kia.