MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao ThoaChương 10

Giao Thoa

Chương 10

644 từ · ~4 phút đọc

Bóng tối bao phủ không gian khiến mọi cử động đều trở nên ám ảnh hơn. Trần Dạ dồn Hà Nhiên vào phía chiếc bàn gỗ dài dùng để pha màu sơn. Lưng cô chạm phải cạnh gỗ lạnh ngắt, nhưng ngay lập tức bị vây lấy bởi sức nóng rừng rực từ cơ thể anh.

Tiếng mưa xối xả bên ngoài dường như đã bị đẩy lùi vào một thực tại khác. Lúc này, thế giới của họ thu hẹp lại chỉ bằng khoảng không gian chật hẹp giữa hai cơ thể đang gắn chặt. Những ngón tay thô ráp của Trần Dạ trượt từ sống lưng lên đến gáy, anh siết nhẹ, buộc cô phải ngửa đầu ra sau để đón nhận những nụ hôn cuồng nhiệt đến nghẹt thở.

Hà Nhiên cảm thấy mình giống như một mảnh sơn mài đang bị mài dũa dưới bàn tay đầy quyền lực của anh. Mỗi nơi ngón tay anh đi qua, làn da cô đều run rẩy và nóng bừng lên. Sự khao khát được giải tỏa sau những ngày kìm nén khiến cô trở nên bạo dạn hơn; cô vòng tay qua eo anh, bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy lớp vải áo ba lỗ sũng mồ hôi, cảm nhận từng khối cơ bắp đang căng cứng của người đàn ông phong trần ấy.

"Nhiên... em có biết mình đang làm gì không?" – Giọng anh khàn đặc, đứt quãng giữa những nụ hôn.

"Đừng hỏi em..." – Cô thở dốc, giọng nói mềm nhũn như lụa. - "Em chỉ biết... em không muốn anh dừng lại."

Lời thú nhận ấy là mồi lửa cuối cùng thiêu rụi chút lý trí còn sót lại của Trần Dạ. Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn gỗ giữa những hộp màu và dụng cụ phục chế đang nằm ngổn ngang. Tiếng kim loại va chạm, tiếng lọ thủy tinh dịch chuyển tạo nên những âm thanh hỗn loạn, kích thích.

Trong bóng tối nhập nhoạng của gian xưởng, bàn tay anh bắt đầu lấn sâu hơn vào dưới lớp áo sơ mi của cô. Những vết chai tay thô bạo lướt trên vùng bụng phẳng lì, rồi dừng lại ở thắt lưng, siết mạnh như thể muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào cơ thể cô. Sự tương phản giữa bàn tay đầy vết sẹo của một người thợ mộc và làn da nõn nà, mỏng manh của người thiếu nữ tạo nên một cảm giác ma sát đầy mê hoặc.

Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi cơ thể nồng nàn. Những nụ hôn nóng hổi dọc theo xương quai xanh khiến Hà Nhiên phải ưỡn người lên, tay cô đan chặt vào tóc anh, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn, đứt quãng.

"Chúng ta sẽ xuống địa ngục mất..." – Anh thì thầm, nụ hôn đã di chuyển đến vành tai nhạy cảm.

"Nếu vậy... thì hãy cùng đi..." – Cô đáp lại bằng một sự đầu hàng tuyệt đối.

Lúc này, bức tranh sơn mài của người chị đã khuất nằm ngay cạnh họ, lặng lẽ dưới lớp vải phủ. Chiếc nhẫn bạc vẫn cô độc dưới sàn nhà lạnh lẽo. Nhưng cả hai đã không còn nhìn thấy gì nữa. Trong gian xưởng tối tăm chỉ còn hơi thở dồn dập, tiếng vải vóc ma sát và nhịp đập của hai trái tim đang loạn nhịp vì tội lỗi và dục vọng.

Mọi ranh giới cuối cùng đã vỡ vụn. Sự kìm nén bấy lâu chính thức đầu hàng trước bản năng nguyên thủy nhất. Đêm nay, cơn bão ngoài kia không thể so sánh được với cơn lốc đang cuốn phăng đi mọi rào cản giữa hai con người đang chìm đắm vào nhau trên mặt bàn gỗ cũ kỹ.