MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiáo Trình Này Lạ Quá Thưa ThầyChương 7

Giáo Trình Này Lạ Quá Thưa Thầy

Chương 7

926 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông điện thoại bàn đặt ở góc phòng sách bất chợt vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh sự ám muội. Tiếng chuông dồn dập như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự đê mê của Julian và An.

An giật mình, hoảng loạn nhảy khỏi lòng Julian. Cô vấp phải chân ghế, suýt chút nữa là ngã nhào nếu anh không kịp vươn tay đỡ lấy khuỷu tay cô. Julian cũng không khá hơn, hơi thở anh đứt quãng, đôi mắt xám đầy tia máu đang cố gắng tìm lại sự tỉnh táo vốn có. Anh vuốt lại mái tóc rối, nhanh chóng cài lại chiếc cúc áo sơ mi bị nới lỏng từ lúc nào.

"Hello?" Julian bắt máy, giọng anh vẫn còn vương chút trầm đục chưa kịp tan biến.

"Thầy Julian đấy à? Tôi là Lâm đây." Giọng cha An vang lên dõng dạc qua loa điện thoại. "Tôi vừa về đến cổng. Sao hôm nay buổi học kéo dài thế? Tôi có mua chút đồ ăn khuya, hai thầy trò ra dùng bữa nhé."

An đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu. Cô nhìn vào gương mặt Julian, cố tìm kiếm một sự chỉ dẫn. Anh ra hiệu cho cô im lặng, tay vẫn giữ ống nghe, khéo léo đáp lại bằng tiếng Việt ngọng nghịu nhưng đầy vẻ điềm tĩnh:

"Yes, Mr. Lam. We... almost finish. An is very hard-working today." (Vâng, ông Lâm. Chúng tôi... sắp xong rồi. Hôm nay An học rất chăm chỉ.)

Đặt ống nghe xuống, Julian quay sang nhìn An. Sự nghiêm túc của một người thầy đã quay trở lại, nhưng trong ánh mắt anh vẫn còn đó sự dư vị của sự chiếm hữu. Anh bước tới, dịu dàng giúp cô cài lại chiếc cúc áo sơ mi bị lệch, ngón tay anh lướt qua làn da nóng bừng của cô như một lời xin lỗi không lời.

"Go to your room first, An. Wash your face. I will go down and talk to your father." (Về phòng trước đi An. Rửa mặt đi. Tôi sẽ xuống nói chuyện với cha em.)

An gật đầu, cô không hiểu hết lời anh nhưng cô hiểu mình phải rời khỏi đây ngay lập tức. Khi cô đi ngang qua anh, Julian bất ngờ giữ tay cô lại, đặt vào lòng bàn tay cô một chiếc kẹo bạc hà mà anh luôn mang theo. "Natural, remember?"

An bước xuống nhà với đôi chân run rẩy. Ở phòng khách, ông Lâm đang hào hứng bày biện đồ ăn. Thấy con gái, ông nheo mắt nhìn: "Sao mặt mũi đỏ gay thế kia con? Học tiếng Anh mà như đi đánh trận thế?"

"Dạ... phòng sách hơi bí, con hơi nhức đầu ạ," An nói dối, trái tim cô vẫn đập loạn xạ như muốn nổ tung.

Vừa lúc đó, Julian bước xuống cầu thang. Anh nở một nụ cười lịch lãm, phong thái của một quý ông Anh quốc thực thụ khiến không ai có thể nghi ngờ. Anh ngồi xuống bàn ăn cùng ông Lâm, thản nhiên trò chuyện về các cấu trúc ngữ pháp phức tạp mà "An đã gặp khó khăn".

Trong suốt bữa ăn, An không dám ngẩng đầu lên. Cô cảm thấy ánh mắt của Julian thỉnh thoảng lại quét qua mình – một ánh mắt đầy mê hoặc và thách thức. Mỗi khi cha cô quay đi chỗ khác, Julian lại cố tình chạm nhẹ mũi giày của mình vào chân cô dưới bàn, một sự khiêu khích bí mật ngay trước mặt người thân của cô.

Sự cấm đoán này khiến cảm giác tội lỗi trong An dâng cao, nhưng đồng thời, nó cũng tạo ra một sự hưng phấn mãnh liệt. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy cảm xúc mà Julian giăng ra.

"Mr. Julian," ông Lâm bất chợt lên tiếng, mắt nhìn thẳng vào vị gia sư. "Tôi thấy An dạo này hay lơ đãng. Nếu nó không tập trung, thầy cứ nghiêm khắc vào. Đừng ngại."

Julian mỉm cười, một nụ cười mang theo sự nguy hiểm mà chỉ mình An cảm nhận được. Anh nhấp một ngụm trà, giọng thản nhiên: "Don't worry, Mr. Lam. I have my own way to make her focus. Very... strict ways." (Đừng lo, ông Lâm. Tôi có cách riêng để khiến cô ấy tập trung. Những cách thức... rất nghiêm khắc.)

An suýt nữa thì đánh rơi chiếc thìa. Cô hiểu chữ "strict" (nghiêm khắc) và cô biết "cách riêng" mà anh nói đến là gì. Đó không phải là bài tập về nhà, mà là những "trừng phạt" trong phòng sách vào đêm muộn.

Khi buổi tối kết thúc, Julian chào tạm biệt để ra về. Lúc đi ngang qua An ở hành lang tối, anh nhanh tay nhét một mẩu giấy vào túi áo khoác của cô.

Đêm đó, trong phòng ngủ, An mở mẩu giấy ra. Chỉ có một dòng chữ ngắn gọn bằng tiếng Anh: "Chương 8: 'Secret' (Bí mật). Đừng ngủ sớm. Tôi sẽ gửi tài liệu qua tin nhắn."

An nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Cô biết rằng từ tối nay, cuộc sống của cô sẽ không còn những ngày bình yên nữa. Mối quan hệ cấm kỵ này giống như một cơn nghiện, càng nguy hiểm lại càng khiến người ta không thể dứt ra. Và Julian – người thầy ngoại quốc với quá khứ u tối kia – chính là người đang nắm giữ chìa khóa mở ra những khao khát thầm kín nhất của cô.