Tiếng bước chân của người giúp việc xa dần rồi mất hẳn ở cuối hành lang, trả lại cho phòng sách sự tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập dồn dập của An. Julian vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay anh siết nhẹ eo cô như một lời nhắc nhở về quyền kiểm soát. Khi anh nới lỏng vòng tay, An thở hắt ra, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn lốc xoáy nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi hụt hẫng kỳ lạ.
“Take a break, An. You are too tense,” (Nghỉ một chút đi An. Em căng thẳng quá rồi) Julian nói, giọng anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh đứng dậy, bước về phía kệ sách cao ngất phía sau bàn làm việc.
An ngồi đó, tay vân vê gấu áo sơ mi đã hơi nhàu nhĩ. Cô nhìn theo bóng lưng rộng bản của Julian. Anh đang tìm kiếm một cuốn sách ở tầng cao nhất, để lộ những đường cơ bắp săn chắc ẩn sau lớp vải mỏng khi vươn người. Bất chợt, Julian sơ ý làm rơi một tập hồ sơ kẹp trong cuốn sách dày. Những tờ giấy trắng rơi lả tả xuống sàn.
An vội vàng cúi xuống giúp anh nhặt lên. “Let me help you, Ju… Julian.”
Cô nhặt được một tấm ảnh cũ nằm lọt giữa những trang tài liệu chuyên ngành. Đó là ảnh một người phụ nữ phương Tây xinh đẹp, có đôi mắt xanh thẳm giống hệt Julian, nhưng gương mặt lại mang một nỗi u buồn sâu thẳm. Điều khiến An sững người là dòng chữ viết tay bằng tiếng Anh ở mặt sau tấm ảnh mà cô có thể hiểu được vài từ đơn giản: “My beloved… I will never forgive myself.” (Người tôi yêu dấu… tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.)
Julian nhanh chóng giật lấy tấm ảnh từ tay An. Ánh mắt anh trong phút chốc biến đổi, từ sự quyến rũ mê hoặc trở nên sắc lẹm và lạnh lùng như băng giá. Sự thay đổi đột ngột này khiến An run sợ, cô lùi lại một bước, cảm nhận được một khoảng cách nguy hiểm vừa mới hình thành, không phải về địa vị, mà là về quá khứ của người đàn ông này.
“Don’t touch my things without asking, An,” (Đừng chạm vào đồ của tôi mà chưa hỏi, An) Julian gằn giọng, đôi lông mày nhíu chặt.
An lắp bắp: “I… I’m sorry. Who is she? Your… wife?” (Em… em xin lỗi. Cô ấy là ai? Vợ anh sao?)
Julian im lặng một lúc lâu, anh nhìn chăm chằm vào tấm ảnh rồi cất nó vào sâu trong ngăn kéo bàn học, khóa lại. Sự im lặng của anh như một bức tường đá lớn chặn đứng mọi cảm xúc nồng cháy vừa nãy. An cảm thấy ngực mình thắt lại, một cơn ghen tuông vô hình và sự tò mò cháy bỏng trỗi dậy. Cô nhận ra mình chẳng biết gì về người đàn ông đã hôn mình cuồng nhiệt đêm qua.
“It’s none of your business,” (Không phải việc của em) Julian quay lại nhìn cô, nhưng lần này ánh mắt anh không còn sự dịu dàng. “Back to the lesson. Now.”
Sự nghiêm túc lạnh lùng của anh lúc này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt An. Cô thấy mình thật ngốc nghếch khi tưởng rằng cái chạm tay hay nụ hôn kia là sự khởi đầu của một điều gì đó thiêng liêng. Trong mắt Julian, có lẽ cô chỉ là một học trò nhỏ để anh giải khuây trong những ngày xa xứ.
Nhưng Julian, dù cố tỏ ra cứng rắn, trái tim anh lại đang dao động dữ dội. Nhìn thấy giọt nước mắt chực trào trong mắt An, sự hối hận dâng lên. Anh biết mình không nên mang quá khứ đau thương của mình đổ lên đầu một cô gái ngây thơ. Anh tiến lại gần, lần này không phải để trêu chọc, mà là để tìm kiếm một sự xoa dịu.
Anh ngồi xuống trước mặt cô, cầm lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy. “An, look at me.”
An ngước lên, đôi mắt mờ sương. Julian thở dài, anh dùng ngón tay cái lau nhẹ giọt nước mắt vừa rơi trên má cô.
“She is part of a past I want to forget. When I’m with you, in this room… I don’t want to think about anything else. Do you understand?” (Cô ấy là một phần quá khứ tôi muốn quên đi. Khi ở bên em, trong căn phòng này… tôi không muốn nghĩ về bất cứ điều gì khác. Em hiểu không?)
Lại một lần nữa, rào cản ngôn ngữ khiến An hiểu theo cách của riêng cô. Cô nghe được chữ “forget” (quên), “with you” (ở bên em) và “only you”. An tin rằng anh đang thú nhận rằng cô là người duy nhất có thể giúp anh quên đi nỗi đau. Sự mê hoặc lại bắt đầu quay trở lại, nồng nàn và mãnh liệt hơn.
An chủ động vòng tay ôm lấy cổ Julian, vùi mặt vào hõm vai anh. “I will help you forget. Julian… please.”
Julian nhắm mắt lại, hít hà mùi hương dâu tây thanh khiết từ mái tóc cô. Sự tội lỗi và khao khát chiếm hữu đấu tranh dữ dội trong anh. Anh biết mình đang lợi dụng sự ngây thơ và hiểu lầm của cô, nhưng cảm giác được cô cần, được cô vỗ về là một loại thuốc phiện mà anh không thể từ bỏ.
Anh bế xốc cô lên, để cô ngồi trên lòng mình ngay tại chiếc ghế gia sư. Trong bóng tối lờ mờ của thư phòng, bài học về "sự quên lãng" bắt đầu. Julian bắt đầu bằng những nụ hôn gấp gáp lên cổ, lên vai An, như thể muốn dùng sự nồng nhiệt này để xóa sạch bóng hình người phụ nữ trong tấm ảnh kia.
“Forget everything, An. Only this matters,” (Quên hết đi An. Chỉ có điều này là quan trọng thôi) Julian thì thầm vào tai cô, trong khi đôi bàn tay anh bắt đầu tìm kiếm những vùng nhạy cảm hơn dưới lớp áo lụa mỏng manh.
Ngoài trời, nắng chiều đã tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Trong căn phòng sách đầy bí mật, hai con người lại một lần nữa đắm chìm vào một mối quan hệ cấm kỵ, nơi niềm đau và dục vọng đan xen, tạo nên một bản tình ca đầy tội lỗi nhưng cũng không kém phần ngọt ngào.