MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiáo Trình Này Lạ Quá Thưa ThầyChương 5

Giáo Trình Này Lạ Quá Thưa Thầy

Chương 5

1,024 từ · ~6 phút đọc

Đúng hai giờ chiều, cái nóng của Sài Gòn dường như bị chặn đứng hoàn toàn sau cánh cửa phòng đọc sách. An đứng trước cửa, bàn tay đặt trên nắm đấm kim loại lạnh ngắt mà tim đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng chỉnh lại cổ áo sơ mi cho ngay ngắn rồi mới chậm rãi đẩy cửa bước vào.

Julian đã ngồi sẵn ở đó. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi màu xanh nhạt lúc sáng, nhưng cổ áo đã mở rộng thêm một cúc, để lộ lồng ngực vững chãi và vẻ phóng khoáng đầy nam tính. Anh không nhìn lên ngay, tay vẫn thong thả lật một cuốn từ điển dày. Ánh nắng chiều le lói qua khe rèm, đậu trên sống mũi cao thẳng và đôi môi bạc mỏng của anh, tạo nên một bức tranh về sự tri thức đầy quyến rũ.

"You're late, An. Two minutes." (Em trễ rồi, An. Hai phút.)

Julian lên tiếng, giọng anh không có vẻ gì là trách móc, trái lại còn mang một âm hưởng trầm đục, lười biếng. Anh ngước mắt nhìn cô, đôi mắt xám không còn sự lạnh lùng của một giáo viên, mà tràn ngập vẻ chiếm hữu đã được tôi luyện qua đêm qua.

An bối rối ngồi xuống vị trí quen thuộc bên cạnh anh. Cô mở cuốn vở, cố gắng tỏ ra như một học sinh chăm chỉ. "I... I'm sorry. I was... thinking." (Em xin lỗi. Em đã... đang suy nghĩ.)

"Thinking about what? About our lesson last night?" (Nghĩ về cái gì? Về bài học đêm qua của chúng ta sao?)

Julian vừa nói vừa từ từ thu hẹp khoảng cách. Anh không ngồi thẳng mà chống một tay lên lưng ghế của An, tay kia cầm lấy cây bút chì của cô, xoay nhẹ giữa những ngón tay thon dài. Sự hiện diện của anh bao trùm lấy không gian của An, khiến cô cảm thấy oxy trong phòng lại bắt đầu loãng dần.

An cúi gầm mặt, lắp bắp: "Teacher... my father... he is outside." (Thầy... cha em... ông ấy đang ở ngoài.)

Julian khẽ cười, một tiếng cười khàn khàn nơi cuống họng. Anh đưa tay lên, dùng đầu ngón tay cái vuốt nhẹ dọc theo vành tai của An, khiến cô rùng mình.

"I know. That's why we have to be very quiet, right?" (Tôi biết. Đó là lý do chúng ta phải thật sự yên lặng, đúng không?)

Anh kéo chiếc ghế của cô lại gần mình hơn, cho đến khi đầu gối của cả hai chạm sát vào nhau qua lớp vải mỏng. Julian mở một trang trắng trong cuốn vở, viết xuống một dòng chữ bằng nét bút sắc sảo: "THE RULES" (NHỮNG QUY TẮC).

An nhìn vào dòng chữ, sự tò mò xen lẫn lo sợ trỗi dậy. "Rules?"

"Rule number one," Julian thì thầm, môi anh gần như chạm vào làn da nhạy cảm nơi cổ cô. "In this room, you don't call me 'Teacher'. You call me 'Julian'. Repeat." (Quy tắc số một. Trong căn phòng này, em không gọi tôi là 'Thầy'. Em gọi tôi là 'Julian'. Nhắc lại đi.)

"Ju... Julian," An gọi tên anh, cảm giác như mình vừa mới thực hiện một hành vi phạm tội đầy kích thích.

"Good. Rule number hai: Every mistake you make today... will be punished." (Tốt. Quy tắc số hai: Mỗi lỗi lầm em mắc phải hôm nay... đều sẽ bị trừng phạt.)

Julian dùng đầu cây bút chì di chuyển từ từ từ xương quai xanh của cô xuống đến cúc áo đầu tiên. An nín thở, đôi mắt mở to nhìn anh. Sự cấm đoán và địa vị giữa hai người khiến từ "trừng phạt" mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt, đầy gợi cảm và nguy hiểm.

"Punished? How?" (Trừng phạt? Như thế nào ạ?) An hỏi, giọng cô nhỏ đến mức chỉ như một tiếng thở dài.

Julian không trả lời ngay. Anh lấy một cuốn sách tiếng Anh về các tác phẩm văn học cổ điển, mở ra một đoạn thơ đầy tính ẩn dụ về tình yêu và dục vọng.

"Read this. Every word you pronounce wrong... I will take something from you." (Đọc đoạn này đi. Mỗi từ em phát âm sai... tôi sẽ lấy đi một thứ từ em.)

An bắt đầu đọc. Giọng cô run rẩy, vấp váp giữa những từ ngữ tiếng Anh xa lạ và phức tạp. Trí óc cô vốn đã không thể tập trung khi bàn tay của Julian đang bắt đầu lướt nhẹ trên bắp đùi cô, vẽ những vòng tròn vô hình đầy mê hoặc.

"Wait. 'Yearning'. You missed it," Julian ngắt lời. (Đợi đã. Từ 'Yearning' - Khao khát. Em đã đọc sai rồi.)

Anh nghiêng người tới, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô. "That's one mistake, An."

Bàn tay anh từ từ nới lỏng chiếc nơ thắt trên cổ áo sơ mi của cô. Ánh mắt Julian không rời khỏi đôi mắt đang rung động của An. Sự hiểu lầm về ngôn ngữ lúc này không còn là rào cản, vì cả hai đều hiểu rất rõ trò chơi này đang dẫn đến đâu. An không phản kháng, cô cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị thu phục bởi sự uy quyền và quyến rũ của người đàn ông ngoại quốc này.

Trong phòng đọc sách ngập tràn ánh nắng chiều, một cuộc "trừng phạt" ngọt ngào bắt đầu diễn ra. Mỗi lỗi sai trong cách phát âm là một lần khoảng cách da thịt giữa họ được thu hẹp lại. An nhận ra rằng, Julian không chỉ dạy cô tiếng Anh, anh đang dạy cô cách để trở thành một phần trong thế giới bí mật, đầy tội lỗi nhưng cũng đầy đam mê của anh.

Bên ngoài, tiếng bước chân của người giúp việc đi ngang qua hành lang khiến An giật mình định đẩy Julian ra, nhưng anh đã nhanh chóng giữ chặt lấy eo cô, áp môi mình vào tai cô thì thầm:

"Don't move. Remember... it's our secret." (Đừng động đậy. Nhớ lấy... đây là bí mật của chúng ta.)