Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp rèm cửa dày, rọi vào những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. An tỉnh dậy với một cảm giác rệu rã khắp cơ thể, nhưng lồng ngực lại tràn ngập một thứ cảm xúc lạ lẫm, vừa ngọt ngào vừa lo sợ. Cô nhìn sang bên cạnh, chiếc ghế gỗ sồi vẫn nằm đó, đống giáo trình dưới sàn nhà đã được ai đó nhặt lên và xếp gọn gàng trên bàn. Julian đã đi từ lúc nào, chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ đè dưới cây bút chì: "See you at breakfast. Be natural."
An đứng hình mất vài giây. "Natural" (tự nhiên)? Làm sao cô có thể tự nhiên được khi ký ức về hơi thở nóng hổi của anh vẫn còn như in trên làn da mình?
Cô vội vã chạy về phòng, tắm rửa và thay bộ váy kín đáo nhất có thể, cố gắng dùng phấn phủ để che đi vệt đỏ mờ nhạt nơi xương quai xanh – dấu ấn mà Julian đã để lại trong một phút giây mất kiểm soát. Khi An bước xuống cầu thư thang, tiếng cười nói từ phòng ăn vang lên khiến tim cô thắt lại. Cha cô, ông Lâm, đang ngồi đối diện với Julian.
“Ah, An! Vào đây đi con. Thầy Julian vừa mới khen con tiến bộ rất nhanh đấy,” ông Lâm cười sảng khoái, tay cầm tờ báo kinh tế.
An cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô không dám nhìn thẳng vào cha, càng không dám liếc mắt sang phía người đàn ông đang thong thả cắt miếng trứng ốp la kia. Julian hôm nay trông vẫn đĩnh đạc như mọi ngày, chiếc sơ mi xanh nhạt được là phẳng phiu, mái tóc vàng sẫm chải chuốt gọn gàng, hoàn toàn không có vẻ gì là người đã cùng cô trải qua một đêm "nổi loạn" trong phòng sách.
“Good morning, An. How are you feeling today?” (Chào buổi sáng, An. Hôm nay em thấy thế nào?)
Julian cất tiếng, giọng nói trầm ấm và thản nhiên đến mức đáng sợ. An khẽ run, cô ngồi xuống ghế, tay nắm chặt lấy vạt váy.
“I… I’m fine. Thank you, Teacher,” cô lý nhí, giọng vẫn còn hơi khàn.
Ông Lâm không nhận ra sự bất thường, ông tiếp tục câu chuyện bằng vốn tiếng Anh bồi của mình: “Mr. Julian, my daughter… very hard study. I want her go to England next year. Please help her.” (Thầy Julian, con gái tôi… học rất chăm. Tôi muốn nó đi Anh năm sau. Nhờ thầy giúp nó.)
Julian đặt dao dĩa xuống, anh khẽ ngước mắt lên nhìn An. Một cái nhìn thoáng qua thôi nhưng đủ để khiến cô cảm thấy như mình đang bị lột trần.
“Don’t worry, Mr. Lam. She has a lot of… potential. We are working on some very specific topics,” (Đừng lo, ông Lâm. Cô ấy có rất nhiều… tiềm năng. Chúng tôi đang học về một vài chủ đề rất đặc biệt.) Julian đáp lời, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý mà chỉ có An mới hiểu.
Cụm từ “specific topics” (chủ đề đặc biệt) khiến An suýt chút nữa thì sặc nước cam. Cô hiểu rằng anh đang trêu chọc mình ngay trước mặt cha. Sự cấm đoán và nguy hiểm của tình huống này không những không làm cô sợ hãi, mà còn kích thích một sự quyến rũ tội lỗi đang trỗi dậy.
Bất chợt, dưới gầm bàn, An cảm thấy một vật thể ấm nóng chạm vào mu bàn chân mình. Cô giật mình định rụt lại, nhưng bàn chân của Julian đã nhanh chóng khóa chặt lấy chân cô. Anh vẫn thản nhiên trò chuyện với ông Lâm về thị trường chứng khoán London, tay vẫn cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm, nhưng đôi chân dưới bàn lại đang thực hiện một sự mơn trớn đầy táo bạo.
Sự đối lập giữa vẻ ngoài nghiêm túc của anh và hành động khiêu khích bí mật này khiến nhịp tim An lại một lần nữa rơi vào trạng thái lạc điệu. Cô cúi mặt, cố gắng ăn thật nhanh để che giấu sự bối rối. Cảm giác da thịt chạm vào nhau qua lớp vải mỏng manh dưới gầm bàn khiến toàn thân cô căng cứng.
“An, sao con ăn ít vậy? Hay tại thầy Julian dạy mệt quá?” Ông Lâm quan tâm hỏi.
“Dạ… không ạ, con hơi đau đầu một chút thôi,” An lí nhí trả lời bằng tiếng Việt.
Julian dường như hiểu được cô đang nói gì qua biểu cảm gương mặt. Anh rút chân lại, đứng dậy và thu dọn đồ đạc.
“I think An needs some rest before our afternoon session. I will see you at 2 PM, An. Please prepare your… vocabulary,” (Tôi nghĩ An cần nghỉ ngơi một chút trước buổi học chiều. Hẹn gặp em lúc 2 giờ chiều nhé. Hãy chuẩn bị… vốn từ vựng của em đi.)
Khi anh đi ngang qua ghế của An, bàn tay anh vô tình lướt qua vai cô, một cái chạm nhẹ như lông hồng nhưng lại đủ để khiến cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh cúi xuống, nói nhỏ chỉ đủ cho mình cô nghe thấy:
“Remember the word ‘Submit’, An. We have more to learn.” (Nhớ từ ‘Submit’ nhé An. Chúng ta còn nhiều thứ phải học lắm.)
Bóng dáng cao lớn của Julian khuất dần sau cánh cửa, để lại An ngồi đó với một mớ hỗn độn trong lòng. Cô nhận ra rằng, đây không còn là một hiểu lầm đơn thuần nữa. Julian đang chủ động dẫn dắt cô vào một khoảng cách nguy hiểm mà ở đó, ngôn ngữ không còn là rào cản, mà là công cụ để anh thao túng và chiếm hữu cô một cách triệt để.
Buổi chiều 2 giờ, phòng sách sẽ lại mở cửa. Và An biết, bài học tiếp theo sẽ còn cam go hơn gấp bội.