MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiáo Trình Này Lạ Quá Thưa ThầyChương 3

Giáo Trình Này Lạ Quá Thưa Thầy

Chương 3

965 từ · ~5 phút đọc

Nụ hôn kéo dài như thể muốn rút cạn dưỡng khí trong căn phòng chật hẹp. Julian không còn là người thầy giáo lịch lãm với những cấu trúc ngữ pháp khô khan; anh lúc này giống như một cơn bão nhiệt đới, cuốn phăng mọi rào cản đạo đức mà anh đã dày công xây dựng.

Khi đôi môi hai người tách rời, một sợi chỉ bạc mỏng manh còn vương lại giữa không trung, minh chứng cho sự nồng nhiệt vừa rồi. An tựa đầu vào lồng ngực Julian, tai cô nghe rõ tiếng tim anh đập dữ dội như trống trận. Cô hổn hển, gương mặt đỏ bừng không biết vì thiếu oxy hay vì sự thẹn thùng đang muộn màng kéo đến.

Julian vùi mặt vào mái tóc thơm mùi tinh dầu bưởi của An, hơi thở anh vẫn còn dồn dập. Lý trí trong anh bắt đầu lên tiếng, gào thét rằng đây là một sai lầm chết người. Anh là gia sư, cô là học trò. Anh là người nước ngoài đang làm việc theo hợp đồng, còn cô là con gái của người chủ nhà quyền thế.

"An... we shouldn't..." (An... chúng ta không nên...)

Julian thầm thì, giọng nói chứa đầy sự đấu tranh. Anh khẽ đẩy cô ra một chút, nhìn vào đôi mắt còn đẫm hơi nước của cô. Thế nhưng, trong từ điển của An lúc này, từ "shouldn't" dường như bị lược bỏ. Cô chỉ nghe thấy tên mình được thốt ra từ khuôn miệng quyến rũ đó.

Nghĩ rằng Julian đang lo lắng về việc bị ai đó phát hiện, An đưa ngón tay trỏ lên môi anh, ra hiệu im lặng. Cô vụng về dùng vốn tiếng Anh ít ỏi để trấn an người đàn ông đang dao động:

"No... talk. Secret. Only you... and me." (Không... nói. Bí mật. Chỉ thầy... và em.)

Julian nhìn cô, một nụ cười cay đắng hiện lên nơi khóe môi. Bí mật. Cô gái nhỏ này thực sự không biết mình đang chơi với lửa, hay chính cô là ngọn lửa muốn thiêu rụi anh? Sự ngây thơ pha lẫn vẻ táo bạo của An khiến Julian cảm thấy mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa. Anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên môi mình, đặt vào lòng bàn tay cô một nụ hôn nóng bỏng.

"A dangerous secret, An," Julian nói khẽ, đôi mắt xanh thẳm tối sầm lại. (Một bí mật nguy hiểm, An ạ.)

Anh đứng dậy, nhưng không phải để rời đi. Julian bước tới phía cửa phòng sách, nhẹ nhàng xoay nắm đấm. Tiếng cạch nhỏ xíu của chốt khóa vang lên giữa đêm khuya khiến tim An như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó là âm thanh của sự xác nhận: bài học đêm nay sẽ không dừng lại ở những nụ hôn.

Julian quay lại, tháo chiếc đồng hồ đeo tay đặt lên bàn học. Anh chậm rãi tiến về phía An, mỗi bước chân của anh đều mang theo một áp lực vô hình. An vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, đôi chân thon dài khẽ khép lại dưới tà váy lụa. Cô cảm nhận được một sự mong chờ dâng trào trong huyết quản.

"Listen to me," Julian đứng trước mặt cô, hai tay đặt lên vai cô, buộc cô phải ngước nhìn. "From now on, there is no teacher. There is only Julian. Do you understand?" (Nghe này. Từ giờ trở đi, không có thầy giáo nào cả. Chỉ có Julian thôi. Em hiểu không?)

An gật đầu lia lịa dù cô chỉ hiểu được tên của anh. "Yes... Julian."

Cái tên của anh vang lên qua giọng nói của cô sao mà êm ái đến thế. Julian không kìm lòng được, anh cúi xuống, bế thốc An lên và đặt cô ngồi lên mặt bàn học gỗ sồi – nơi vừa mới đây thôi còn chồng chất những sách vở và bài tập. Những cuốn giáo trình bị gạt sang một bên không thương tiếc, rơi xuống sàn nhà với những tiếng bộp khô khốc.

Trong không gian chỉ có ánh đèn bàn mờ ảo, Julian bắt đầu khám phá "bài học" thực sự của đêm nay. Bàn tay anh lướt dọc theo bắp chân mịn màng của An, từ từ tiến lên cao hơn. Sự đụng chạm da thịt trực tiếp khiến An khẽ rên rỉ, cô ngả đầu ra sau, để lộ chiếc cổ thon dài và bờ vai đang run rẩy.

Julian dừng lại ở mép váy lụa, anh ngước nhìn cô, chờ đợi một sự phản kháng cuối cùng. Nhưng An chỉ đáp lại bằng cách vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát vào mình hơn. Cô không cần ngôn ngữ để bày tỏ sự đồng thuận, cơ thể cô đã nói lên tất cả.

"You are so beautiful... it's a crime," Julian thì thầm bằng tiếng Anh, giọng nói tràn đầy sự khao khát chiếm hữu. (Em đẹp đến mức... đó là một tội ác.)

Ngoài kia, cơn mưa bắt đầu ngớt, nhưng bên trong phòng sách, cuộc hành trình vào cõi cấm kỵ mới chỉ thực sự bắt đầu. Những con chữ trên mặt giấy có thể sẽ bị lãng quên vào sáng mai, nhưng những dấu vết mà Julian để lại trên cơ thể và tâm hồn An sẽ là thứ ngôn ngữ duy nhất mà cả hai ghi nhớ suốt đời.

Đêm đó, phòng sách nhà họ Lâm không còn tiếng giảng bài. Chỉ còn tiếng hơi thở hòa quyện và sự va chạm của hai tâm hồn đang khát khao phá vỡ mọi xiềng xích của chuẩn mực xã hội. Một bí mật ngọt ngào và đầy tội lỗi chính thức được hình thành giữa người thầy ngoại quốc và cô học trò nhỏ.