Sự tĩnh lặng của đêm khuya dường như càng làm cho những âm thanh nhỏ nhất trong phòng sách trở nên ám ảnh. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp khô khốc, và cả tiếng hít thở có phần nặng nề của Julian ngay sát bên cạnh.
An cảm thấy cổ họng mình khô đắng. Từ "Desire" (Khao khát) mà Julian vừa dạy vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, một từ ngữ mà với cô lúc này không chỉ là từ vựng, mà là một thực thể hiện hữu đang bóp nghẹt lý trí. Cô cúi thấp đầu, cố gắng che đi gương mặt đã đỏ bừng, nhưng hành động đó lại vô tình để lộ chiếc cổ trắng ngần và những sợi tóc con lòa xòa, khiến Julian không thể rời mắt.
Julian khẽ hắng giọng, anh nhận ra mình đang mất kiểm soát. Bản năng của một nhà giáo dục cố gắng kéo anh trở lại thực tại, nhưng sự bướng bỉnh trong ánh mắt của An – cô gái chỉ vừa bước sang tuổi đôi mươi với vẻ đẹp mơn mởn – lại là một loại thuốc độc ngọt ngào.
"Next word," Julian nói, giọng anh có chút khàn đặc hơn lúc nãy. Anh lướt ngón tay xuống dòng dưới, vô tình hay hữu ý mà ngón áp út của anh lại đè nhẹ lên mu bàn tay cô, tạo ra một sự ma sát âm ỉ. "Submit. Repeat it, An."
An ngơ ngác nhìn anh. "Sub... mit? What... what does it mean, teacher?"
Julian nhìn xoáy vào mắt cô. Sự không hiểu biết của cô chính là thứ vũ khí lợi hại nhất khiến anh phát điên. Anh hơi nghiêng đầu, môi sát gần đến mức chỉ cần một cử động nhỏ nữa là sẽ chạm vào gò má cô.
"It means... you listen to me. You do what I say," anh giải thích bằng những từ ngữ đơn giản nhất, nhưng tông giọng lại trầm xuống, mang theo một sự ra lệnh đầy quyền uy.
An chớp mắt, đầu óc cô lại bắt đầu tự động "dịch" theo hướng lệch lạc. Lắng nghe anh? Làm theo lời anh? Cô nghĩ đến việc Julian đang yêu cầu một sự phục tùng nào đó vượt ra ngoài khuôn khổ bài học. Sự cấm đoán thường đi đôi với sự tò mò. Trong lòng An dâng lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Cô liếc nhìn cánh cửa phòng sách đã khép kín, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay to lớn, đầy gân xanh của người đàn ông bên cạnh.
"I... I submit," cô thì thầm, giọng nói bé xíu như tiếng mèo cào, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khủng khiếp.
Căn phòng như bị rút cạn oxy. Julian cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay An truyền sang. Anh biết mình nên dừng lại, nên đứng dậy và bước ra khỏi căn phòng này trước khi mọi chuyện đi quá xa. Nhưng khi anh định rút tay lại, An lại vô thức nắm lấy ngón tay anh, như một sự níu kéo đầy bản năng.
"Teacher, your hand... it's hot," An lí nhí bằng tiếng Việt, rồi cô sực nhớ ra và cố gắng chuyển sang tiếng Anh. "Hot... Teacher... you okay?"
Julian bật cười nhẹ, một nụ cười không có chút gì là vui vẻ mà tràn đầy sự tự giễu. Okay? Làm sao có thể ổn khi một cô gái trẻ đầy sức sống đang nhìn anh bằng ánh mắt đó, trong một không gian kín đáo vào lúc nửa đêm?
"I'm not okay, An. Because you are a bad student," anh nói, bàn tay còn lại bất ngờ nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự rực lửa trong mắt mình. "You don't study. You... tease me."
An ngơ ngác trước từ "tease" (trêu chọc). Cô chỉ thấy gương mặt Julian đang ở quá gần, thấy những đường nét nam tính sắc sảo và cảm nhận được sự nam tính áp đảo đang bủa vây lấy mình. Sự hiểu lầm về ngôn ngữ khiến cô tin rằng anh đang trách móc cô vì đã không đáp lại "tình cảm" của anh một cách rõ ràng.
Dưới áp lực của sự căng thẳng và không khí đặc quánh dục vọng, An đánh liều. Cô vươn người tới, rút ngắn khoảng cách milimet cuối cùng giữa hai người. Cô không hôn anh, cô chỉ nhẹ nhàng áp đôi môi mềm mại, thơm mùi dâu tây của mình lên hõm cổ của Julian – nơi mà anh đang để mở hai chiếc cúc áo.
Julian cứng đờ cả người. Cảm giác mềm mại và ấm áp nơi cổ họng khiến toàn bộ hệ thống phòng thủ của anh sụp đổ hoàn toàn. Anh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay to khỏe bấu chặt lấy thành ghế gỗ, khiến nó phát ra tiếng kêu két khô khốc.
"An..." anh gầm nhẹ trong cổ họng, một lời cảnh báo cuối cùng trước khi con thú trong anh thoát xích.
An ngước lên, đôi mắt mờ sương nhìn anh, cô nói một câu tiếng Anh mà cô cho là đúng nhất lúc này: "I study... my teacher. Deeply." (Em đang học... thầy giáo của em. Một cách sâu sắc.)
Lời nói ngô nghê ấy như một cú hích cuối cùng. Julian không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh xoay người, một tay ôm lấy eo cô kéo mạnh về phía mình, tay kia luồn vào sau gáy, ép cô vào một nụ hôn mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu.
Nụ hôn này không có sự nhẹ nhàng của người thầy, nó chỉ có sự khao khát của một người đàn ông đã bị dồn nén đến tận cùng. An choáng váng, đôi tay cô bám chặt vào vai anh, cảm nhận được lớp vải sơ mi mỏng manh đang nhăn nhúm dưới sức mạnh của sự va chạm.
Ngoài trời, cơn mưa chuyển sang giai đoạn dữ dội nhất, những hạt mưa đập vào kính cửa sổ tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, che giấu đi tiếng thở dốc và sự va chạm da thịt bên trong căn phòng sách tĩnh lặng. Ranh giới cuối cùng đã bị phá vỡ, và cả hai đều biết, bài học này sẽ không bao giờ có trong bất kỳ cuốn giáo trình nào.