MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 1

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 1

957 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng chiều tà nhuộm một màu vàng vọt, vắt vẻo qua khung cửa sổ bám đầy bụi bẩn, rọi thẳng vào gương mặt đang ngủ mê mệt trên chiếc giường hẹp. Trình Hoan nhíu mày, cảm giác đầu óc nặng trịch như bị hàng nghìn mũi kim châm vào. Cô cố gắng cử động, nhưng toàn thân rã rời như vừa trải qua một trận kịch chiến.

Khi đôi mi dài run rẩy mở ra, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt không phải là trần nhà trắng muốt của căn hộ chung cư cao cấp cô vẫn ở, mà là một mảng trần bong tróc, loang lổ vết ố vàng vì thấm nước lâu ngày.

Trình Hoan giật mình ngồi bật dậy. Theo bản năng, cô đưa tay lên xoa thái dương đang đập liên hồi. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi bàn tay ấy, hơi thở của cô bỗng chốc nghẹn lại giữa lồng ngực.

Đó không phải là đôi tay của cô.

Đôi bàn tay này thon dài, trắng trẻo đến mức xanh xao, những móng tay sơn màu đỏ rực rỡ nhưng đã bong tróc nham nhở, trông giống như những cánh hoa hồng héo úa bị vùi dập trong bùn lầy. Trình Hoan nhìn chằm chằm chúng, khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ. Cô nhớ rõ tay mình vốn có một vết sẹo nhỏ do bỏng khi nấu nướng, nhưng đôi tay này lại mịn màng, không một tì vết của lao động.

"Chuyện gì thế này? Mình đang mơ sao?" – Cô thầm thì. Giọng nói phát ra không phải là tông giọng trầm ấm, sắc sảo của một biên tập viên kỳ cựu, mà lại mang theo chút nũng nịu, thanh mảnh và khàn đặc lạ lẫm.

Chẳng qua cô chỉ ngủ một giấc sau một ca trực đêm kéo dài 18 tiếng, vì sao tỉnh lại liền thay đổi thành một người khác?!

Ngay lúc đó, một cơn đau dữ dội ập đến. Ký ức không thuộc về cô bắt đầu tràn ra, điên cuồng và hỗn loạn. Cô thấy một "Trình Hoan" khác – kẻ lẳng lơ, nông cạn, dành cả thanh xuân để bám đuôi những gã đàn ông giàu có, kẻ bị người đời khinh bỉ là "hồ ly tinh" rẻ tiền. Những hình ảnh về các buổi tiệc rượu xa hoa, những cái tát cháy má từ những người vợ hợp pháp, và cả sự tuyệt vọng tột cùng khi bị dồn vào đường cùng vì nợ nần... tất cả hiện lên chân thực đến mức cô muốn nôn mửa.

Trình Hoan lảo đảo bò dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô cần một chiếc gương. Cô cần xác nhận rằng linh hồn mình vẫn còn tồn tại.

Vì quá vội vàng, cổ chân cô đập mạnh vào cạnh chân bàn gỗ mục nát. Một cơn đau buốt nhói truyền thẳng từ dây thần kinh lên đại não, khiến cô ngã quỵ xuống sàn. Đau. Cơn đau này quá thật, nó tàn nhẫn dập tắt hy vọng rằng đây chỉ là một cơn ác mộng.

Cô nghiến răng đứng lên, lảo đảo đi về phía căn phòng toilet đối diện – nơi duy nhất trong căn trọ chưa đầy 10 mét vuông này có gương. Căn phòng quá nhỏ, bày biện đủ loại quần áo lòe loẹt, mỹ phẩm rẻ tiền và những chai rượu uống dở, tạo nên một mùi hương hỗn tạp, ngột ngạt đến khó thở.

Trình Hoan run rẩy đẩy cửa nhà vệ sinh, đứng trước chiếc gương ố vàng bám đầy vệt nước khô.

Trong gương phản chiếu bộ dáng một người phụ nữ độ chừng 22 tuổi. Đó là một nhan sắc rực rỡ nhưng điêu đứng: đôi mắt đào hoa hơi xếch mang vẻ quyến rũ tự nhiên nhưng giờ đây lại tràn ngập sự sợ hãi, bờ môi mọng đỏ nhợt nhạt, mái tóc dài uốn lượn rối bời xõa xuống bờ vai gầy mỏng manh.

Trình Hoan duỗi tay, những ngón tay run rẩy chậm rãi xoa lên gương mặt trong gương. Người trong gương cũng làm động tác giống hệt cô, ánh mắt cũng đầy vẻ hoài nghi và sụp đổ.

Cô gắt gao nhắm mắt lại, thầm đếm ngược: Một, hai, ba... Nửa ngày sau mở ra, cảnh tượng trước mặt không có chút biến hóa nào. Chiếc gương cũ, căn phòng chật hẹp, và thân xác xa lạ này vẫn ở đó, giam giữ linh hồn cô.

Không phải đang nằm mơ... Cô thực sự đã xuyên không vào thân xác của kẻ bị ghét bỏ nhất thành phố này.

Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại màn hình vỡ nát đặt trên giường đột ngột rung lên bần bật. Tiếng chuông dồn dập như thúc giục, như đòi mạng. Trình Hoan run rẩy bước lại gần, nhìn vào màn hình.

Trên đó chỉ hiện lên hai chữ ngắn gọn nhưng đầy áp lực: PHÓ TỔNG.

Kèm theo đó là một tin nhắn vừa mới nhảy lên: "30 phút nữa, khách sạn Thịnh Thế, phòng 1902. Nếu cô còn muốn gã anh trai cờ bạc của mình toàn mạng, thì đừng để tôi phải đợi."

Trình Hoan nắm chặt chiếc điện thoại, khớp xương ngón tay trắng bệch. Một cảm giác nhục nhã và uất ức từ ký ức của nguyên chủ trào dâng, khiến cô không tự chủ được mà run rẩy. Cô biết người đàn ông này – Phó Thời Ngôn – cơn ác mộng và cũng là niềm khao khát duy nhất của "Trình Hoan" trước đây.

Cô nhìn lại mình trong gương một lần nữa, ánh mắt hoảng loạn dần biến mất, thay vào đó là một tia kiên định lạnh lùng.

"Nếu đây là ván bài định mệnh, tôi sẽ không để mình chết thêm lần nữa."