MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 2

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 2

888 từ · ~5 phút đọc

Trình Hoan đứng giữa căn phòng trọ tồi tàn, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn của "Phó Tổng". Ký ức của nguyên chủ như một thước phim đen trắng lỗi thời, tua lại những lần cô ta quỳ lụy, khóc lóc, thậm chí là dùng thân xác để đổi lấy những xấp tiền từ người đàn ông ấy. Một cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng.

Nhưng cô biết, mình không có sự lựa chọn. Món nợ của gã anh trai cờ bạc không phải là con số nhỏ, và thế lực của Phó Thời Ngôn tại cái thành phố này đủ để khiến một kẻ thấp cổ bé họng biến mất không dấu vết.

Trình Hoan lục tung đống quần áo lòe loẹt, hở hang trong tủ. Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy lụa hai dây màu đen đơn giản nhất. Chiếc váy này vốn là món đồ "thanh thuần" nhất của nguyên chủ để đổi vị cho những gã đàn ông, nhưng khi Trình Hoan mặc vào, khí chất của cô đã biến nó thành một thứ hoàn toàn khác: bí ẩn, xa cách và đầy kiêu hãnh.

Cô không trang điểm đậm, chỉ dặm lại một chút son môi màu đỏ rượu, che đi sự nhợt nhạt của gương mặt.

Khách sạn Thịnh Thế, phòng 1902.

Tiếng "tít" của thẻ từ vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng. Trình Hoan đẩy cửa bước vào. Căn phòng tổng thống rộng lớn chìm trong ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn tường màu vàng hổ phách. Mùi thuốc lá đắt tiền hòa quyện với hương gỗ đàn hương – một mùi hương nam tính, trầm ổn nhưng đầy tính xâm lược.

"Đến muộn 3 phút."

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng phát ra từ phía ban công. Phó Thời Ngôn đang đứng đó, bóng lưng cao lớn của anh che khuất một phần ánh sáng thành phố hắt vào. Anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mở hờ hai cúc cổ, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính.

Anh xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua người cô. Phó Thời Ngôn khựng lại một nhịp. Trình Hoan của hôm nay không lao vào lòng anh như một con thiêu thân, không dùng giọng nói nũng nịu rẻ tiền để xin xỏ. Cô đứng đó, lưng thẳng tắp, ánh mắt nhìn thẳng vào anh đầy bình thản.

"Phó tổng," cô lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng. "Tôi đến để nói về món nợ."

Phó Thời Ngôn nhếch môi cười đầy chế nhạo. Anh sải bước về phía cô, mỗi bước chân nện xuống thảm đều như dẫm lên nhịp tim của Trình Hoan. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay, anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô.

"Nợ? Trình Hoan, cô có tư cách gì để thương lượng? Anh trai cô nợ tôi tiền, còn cô... nợ tôi sự phục vụ."

Bàn tay to lớn của anh đột ngột siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh vào lồng ngực vững chãi. Sự va chạm cơ thể đột ngột khiến Trình Hoan run lên. Làn da của cô chạm vào lớp vải sơ mi mỏng manh của anh, hơi nóng từ cơ bắp anh truyền sang khiến cô cảm thấy choáng váng.

"Buông ra..." Trình Hoan nghiến răng, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vai anh.

Sự phản kháng này thay vì làm anh bực bội, lại nhen nhóm một ngọn lửa dục vọng lạ lùng trong lòng Phó Thời Ngôn. Trình Hoan của mọi khi sẽ chủ động cởi bỏ quần áo để lấy lòng anh, nhưng người phụ nữ này... đôi mắt cô ấy chứa đựng sự chán ghét thực sự. Nó đánh vào bản năng chinh phục của một kẻ đứng đầu.

"Muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt sao?" Anh gằn giọng, bàn tay còn lại bóp cằm cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy nguy hiểm của mình. "Được, để xem cô diễn được bao lâu."

Phó Thời Ngôn bất ngờ cúi xuống, không cho cô cơ hội nói thêm bất cứ lời nào. Nụ hôn của anh mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu, mãnh liệt như một cơn bão quét qua. Anh cắn nhẹ vào môi cô, vị tê dại lan tỏa khiến Trình Hoan vô thức rên khẽ.

Lý trí cô gào thét phải đẩy anh ra, nhưng cơ thể của nguyên chủ – vốn đã quá quen thuộc với hơi ấm này – lại bắt đầu phản bội lại cô. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân cô mềm nhũn, chỉ có thể bám chặt vào vai áo anh để không ngã quỵ.

Phó Thời Ngôn bế bổng cô lên, sải bước về phía chiếc giường rộng lớn ở giữa phòng. Anh ném cô xuống lớp đệm mềm mại, rồi nhanh chóng phủ thân hình to lớn của mình lên trên. Ánh đèn mờ ảo soi bóng hai thân ảnh quấn lấy nhau, bắt đầu một cuộc giao dịch mà ở đó, ranh giới giữa hận thù và dục vọng bắt đầu nhòe đi.

"Đêm nay," anh thầm thì vào cổ cô, giọng khàn đặc đầy ham muốn, "đừng hòng rời khỏi đây."