MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 3

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 3

684 từ · ~4 phút đọc

Bóng tối trong căn phòng như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập và tiếng sột soạt của vải vóc khi bị trút bỏ một cách thô bạo. Trình Hoan bị ép chặt dưới thân hình to lớn của Phó Thời Ngôn, cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ săn chắc và sức nóng hừng hực tỏa ra từ lồng ngực anh.

Lý trí của một Trình Hoan hiện đại đang gào thét, bảo cô phải tát gã đàn ông này, phải chạy trốn khỏi sự sỉ nhục này. Thế nhưng, cơ thể này dường như có ký ức riêng của nó. Khi những ngón tay thô ráp của Phó Thời Ngôn mơn trớn dọc theo sống lưng, một luồng điện tê dại chạy dọc qua từng tế bào, khiến sự phản kháng của cô trở nên yếu ớt lạ thường.

"Trình Hoan, hôm nay cô rất khác..."

Phó Thời Ngôn thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy dục tính. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thanh khiết – không phải mùi nước hoa nồng nặc rẻ tiền mọi khi, mà là một mùi hương dịu nhẹ như nắng sớm, khiến bản năng chiếm hữu trong anh bùng nổ.

Nụ hôn của anh di chuyển từ cổ xuống xương quai xanh tinh tế, rồi dừng lại ở đỉnh núi đôi đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại những vết hằn đỏ thẫm, như muốn đánh dấu chủ quyền lên món đồ chơi mà anh cho là "rẻ mạt" này.

Trình Hoan cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Cô nhìn lên trần nhà, đôi mắt sương mù chứa đựng một nỗi uất nghẹn tột cùng. Cô đang bị chà đạp, đang bị dùng làm công cụ để trả nợ cho một kẻ mà cô thậm chí còn chưa rõ mặt.

"Nhìn tôi!" Phó Thời Ngôn gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy eo cô, xoay người cô lại để đối diện với ánh mắt rực lửa của mình. "Cô đang nghĩ đến ai? Hay lại đang tính toán xem đêm nay sẽ đào được từ tôi bao nhiêu tiền?"

Sự sỉ nhục trong lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Trình Hoan. Cô đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh và kiên định chưa từng có xoáy thẳng vào đồng tử của anh:

"Trong mắt anh, tôi chỉ là loại người đó sao?"

Phó Thời Ngôn khựng lại. Ánh mắt ấy... quá sạch sẽ, quá kiêu ngạo, hoàn toàn không giống với người phụ nữ lẳng lơ luôn tìm cách lấy lòng anh trước đây. Sự ngỡ ngàng chỉ thoáng qua, anh nhanh chóng dùng sự chiếm đoạt mạnh mẽ hơn để che lấp đi cảm giác bất an lạ lùng trong lòng.

Anh tiến vào cô, một sự xâm nhập mạnh bạo và dứt khoát. Trình Hoan cong người, móng tay cắm sâu vào vai anh, để lại những vệt xước rướm máu. Cơn đau thể xác hòa quyện cùng sự khoái cảm bản năng tạo nên một mớ hỗn độn điên cuồng.

Trong cơn mê lộ của dục vọng, Phó Thời Ngôn nhận ra cơ thể này dẫu vẫn là người cũ, nhưng tâm hồn dường như đã là một thực thể khác. Cô không còn chủ động uốn éo, không còn những lời mời mọc lả lơi, mà chỉ có sự chịu đựng cứng cỏi xen lẫn những tiếng nấc nghẹn ngào khiến lòng anh dấy lên một cảm giác xót xa chưa từng có.

Trận hoan lạc kéo dài đến tận nửa đêm. Khi cơn bão qua đi, Phó Thời Ngôn rời khỏi thân thể cô, ném cho cô một cái nhìn phức tạp rồi bước vào phòng tắm, để lại Trình Hoan nằm trơ trọi trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không tối mịt.

Cô biết, đây là lần cuối cùng cô để mình bị sỉ nhục như thế này. Bản hợp đồng bằng thân xác này, cô nhất định phải tự tay xé nát nó.