Khi tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn, Trình Hoan mới chậm rãi ngồi dậy. Cảm giác đau rát từ hạ thân và sự rã rời của xương cốt nhắc nhở cô về sự mãnh liệt đến mức tàn nhẫn của Phó Thời Ngôn đêm qua. Cô không khóc. Những giọt nước mắt nhục nhã đã cạn khô từ lúc linh hồn cô nhập vào thân xác này.
Phó Thời Ngôn bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, để lộ lồng ngực vạm vỡ vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti. Anh nhìn cô gái đang ngồi thất thần trên giường, mái tóc rối bời che khuất nửa khuôn mặt xinh đẹp. Ánh mắt anh thoáng qua một tia dao động nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp.
Anh tiến đến tủ đầu giường, rút một xấp tiền dày cộp từ trong ví, ném bộp xuống đệm ngay cạnh chân cô.
"Cầm lấy. Đây là tiền thưởng cho 'sự khác biệt' của cô đêm nay. Đừng diễn trò thanh cao nữa, nó không hợp với cô đâu."
Trình Hoan nhìn xấp tiền, rồi từ từ ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt cô không còn sự sợ hãi, không có sự tham lam, mà chỉ là một vùng đầm lầy phẳng lặng đến đáng sợ. Cô đứng dậy, mặc kệ những vết hôn đỏ sẫm trải dài từ cổ xuống ngực đang phô bày trước mặt anh, thản nhiên nhặt bộ váy lụa rách nát dưới sàn lên và mặc vào.
"Phó tổng," giọng cô bình thản đến lạ lùng, "Món nợ của anh trai tôi, sau đêm nay đã trừ được bao nhiêu?"
Phó Thời Ngôn nheo mắt, sự bình tĩnh của cô khiến anh khó chịu. Anh thắp một điếu thuốc, làn khói trắng che mờ gương mặt góc cạnh: "Chưa thấm vào đâu so với số tiền hắn đã nướng vào sòng bạc. Cô vẫn còn phải phục vụ tôi dài dài."
"Tôi hiểu rồi." Trình Hoan gật đầu. Cô không chạm vào xấp tiền trên giường, lẳng lặng bước về phía cửa.
"Cô không lấy tiền?" Phó Thời Ngôn gằn giọng, bàn tay nắm chặt điếu thuốc.
"Tiền đó... anh cứ giữ lấy mà trả cho sự phục vụ của người khác. Từ nay về sau, Trình Hoan tôi sẽ trả nợ cho anh theo cách của một con người, chứ không phải một món đồ chơi."
Cánh cửa phòng đóng sầm lại trước sự ngỡ ngàng của Phó Thời Ngôn. Anh nhìn xấp tiền bị bỏ lại, cảm giác hụt hẫng và tức giận bùng lên trong lòng. Đây là lần đầu tiên có kẻ dám bỏ rơi anh sau một cuộc vui, nhất lại là kẻ từng bám lấy anh như đỉa đói.
Trình Hoan rời khỏi khách sạn khi trời còn chưa sáng tỏ. Không khí se lạnh của buổi sớm khiến cô tỉnh táo hơn. Cô tìm đến một tiệm cắt tóc mở cửa sớm ở góc phố nghèo.
"Cô muốn cắt thế nào?" Người thợ nhìn nhan sắc rực rỡ nhưng mệt mỏi của cô mà ái ngại.
"Cắt hết những phần uốn lượn này đi. Để ngắn ngang vai, thật gọn gàng."
Tiếng kéo lách tách vang lên. Từng lọn tóc dài mang theo mùi hương của Phó Thời Ngôn và cả quá khứ dơ bẩn của nguyên chủ rơi lả tả xuống sàn. Khi người thợ hoàn tất, người phụ nữ trong gương dường như đã lột xác. Mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt thanh tú, làm nổi bật đôi mắt đào hoa giờ đây đầy vẻ cương nghị và trí tuệ.
Cô trở về căn phòng trọ 10 mét vuông, gom hết đống quần áo lòe loẹt, mỹ phẩm rẻ tiền vào một chiếc túi rác lớn rồi đem bỏ. Cô chỉ giữ lại vài món đồ giản dị nhất.
Sáng hôm đó, một chiếc nhẫn kim cương – tài sản giá trị duy nhất còn lại – đã được bán đi. Trình Hoan dùng số tiền đó để thuê một căn hộ nhỏ ở khu vực yên tĩnh hơn, xa hẳn những hộp đêm và những ký ức nhơ nhuốc.
Trước khi rời khỏi căn phòng cũ, cô lấy ra một tờ giấy, viết dòng chữ ngắn gọn để lại cho gã anh trai cờ bạc nếu hắn có quay về tìm tiền: "Tôi không còn là máy rút tiền của anh nữa. Muốn sống thì tự đi mà làm."
Cô kéo vali bước ra phố, hòa vào dòng người đi làm buổi sáng. Trình Hoan của quá khứ đã chết trong đêm hoan lạc ấy. Một Trình Hoan mới – sắc sảo, độc lập và đầy bản lĩnh – chính thức bắt đầu cuộc hành trình giành lại cuộc đời.