Căn hộ mới của Trình Hoan nằm trong một khu tập thể cũ, chỉ rộng chừng 25 mét vuông nhưng có cửa sổ lớn đón nắng và một ban công nhỏ đầy gió. Sau khi lau dọn sạch sẽ, cô thắp một nén hương trầm, để mùi hương thanh khiết xua đi những uế tạp còn sót lại trong tâm trí.
Cô nhìn mình trong gương. Mái tóc ngắn ngang vai khiến gương mặt cô thanh thoát hơn hẳn. Không còn đôi môi đỏ rực lẳng lơ, không còn những bộ cánh hở hang thiếu vải. Trình Hoan mặc một chiếc sơ mi trắng rộng và quần jeans đơn giản. Đây mới chính là cô – một biên tập viên sắc sảo của thế kỷ 21, chứ không phải món đồ chơi của bất kỳ ai.
Nhưng hiện thực vẫn rất tàn khốc: Cô cần tiền. Cần tiền để sống, và cần tiền để trả dứt điểm món nợ khổng lồ mà nguyên chủ đã vay từ Phó Thời Ngôn.
Tòa soạn báo "Thời Đại" – nơi từng là giấc mơ của biết bao sinh viên báo chí, cũng chính là nơi Trình Hoan nhắm tới. Với kinh nghiệm mười năm làm nghề ở kiếp trước, cô tự tin mình có thể bắt đầu lại từ con số không.
"Cô muốn ứng tuyển vào vị trí biên tập viên mảng kinh tế?" Trưởng phòng nhân sự, một người phụ nữ trung niên nghiêm túc, nhìn tập hồ sơ sơ sài của Trình Hoan với ánh mắt nghi hoặc.
"Tôi không có nhiều bằng cấp ấn tượng tại đây, nhưng tôi có con mắt nhìn ra những góc khuất của thị trường mà người khác bỏ lỡ," Trình Hoan trả lời, giọng nói điềm tĩnh, tự tin.
Cô đưa ra một bài phân tích ngắn về sự biến động của thị trường bất động sản phía Nam trong quý vừa qua – một bài viết cô đã thức trắng đêm để thực hiện dựa trên những mảnh ký ức về thời cuộc mà cô nắm bắt được. Người phụ nữ kia đọc xong, đôi lông mày đang nhíu lại dần giãn ra.
"Được, cô có thể thử việc một tháng. Nhưng tôi cảnh báo trước, tòa soạn này không chấp nhận những kẻ chỉ có cái vỏ ngoài."
Trình Hoan mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiêu hãnh: "Tôi hiểu."
Trong khi đó, tại văn phòng cao nhất của tòa tháp Phó Thị.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm cả căn phòng. Phó Thời Ngôn ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt lạnh lùng như phủ một lớp băng mỏng. Trợ lý Lâm đứng đối diện, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Mất dấu? Một người sống sờ sờ như vậy, cô ta có thể bay lên trời sao?" Phó Thời Ngôn ném tập tài liệu xuống bàn, âm thanh khô khốc khiến trợ lý Lâm giật nảy mình.
"Thưa Phó tổng, Trình tiểu thư đã trả phòng trọ ngay trong sáng hôm đó. Toàn bộ quần áo và đồ dùng cũ đều bị vứt vào bãi rác. Cô ta cũng đã bán đi chiếc nhẫn kim cương... và... và..."
"Và cái gì?"
"Và cô ta đã cắt tóc. Camera an ninh của khu phố cũ ghi lại được hình ảnh cô ta rời đi với một chiếc vali nhỏ. Khí chất hoàn toàn khác hẳn, nếu không nhìn kỹ... thực sự không nhận ra là cùng một người."
Phó Thời Ngôn xoay chiếc ghế da, nhìn ra cửa sổ sát đất hướng về phía thành phố sầm uất. Trong đầu anh hiện lên ánh mắt lạnh nhạt của cô vào cái đêm ấy. Câu nói "Trả nợ theo cách của một con người" cứ lặp đi lặp lại như một lời thách thức.
Cô ta tưởng rằng chỉ cần cắt tóc, đổi chỗ ở là có thể thoát khỏi lòng bàn tay anh sao?
"Dù cô ta có trốn xuống lòng đất, cũng phải lôi cô ta lên cho tôi."
Anh châm một điếu thuốc, làn khói xám bao phủ lấy đôi mắt thâm trầm. Phó Thời Ngôn không nhận ra rằng, sự quan tâm của anh dành cho "món đồ chơi" này đã vượt quá giới hạn của một cuộc giao dịch thông thường. Anh không chỉ muốn đòi nợ, anh muốn biết... điều gì đã khiến một con hồ ly tinh lẳng lơ trở nên thanh cao và xa cách đến thế.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Một email từ tòa soạn báo đối tác gửi đến, đính kèm bài phân tích kinh tế nổi bật của một biên tập viên mới để anh duyệt nội dung phỏng vấn.
Tên người thực hiện bài viết: Trình Hoan.
Khóe môi Phó Thời Ngôn khẽ nhếch lên một đường cong nguy hiểm. "Tìm thấy cô rồi."