Trình Hoan cầm tập hồ sơ trên tay, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim đang đập liên hồi. Cô không ngờ cơ hội thể hiện bản thân lại đến sớm như vậy, nhưng càng không ngờ đối tượng mà tòa soạn chỉ định cô đi phỏng vấn lại chính là "chủ nợ" của mình.
"Trình Hoan, đây là cơ hội duy nhất để cô trở thành nhân viên chính thức," Trưởng biên tập vừa nói vừa chỉnh lại cặp kính. "Phó Thời Ngôn là người cực kỳ khó tính, chưa bao giờ chấp nhận phỏng vấn quá 15 phút. Cô liệu mà làm."
Cô siết chặt cuốn sổ tay. Cô biết đây là một cái bẫy, hoặc ít nhất là một thử thách nghiệt ngã mà định mệnh sắp đặt. Nhưng Trình Hoan của hiện tại không còn là kẻ chỉ biết lẩn trốn.
Tòa tháp Phó Thị sừng sững giữa trung tâm quận nhất, lấp lánh dưới ánh nắng như một thanh kiếm sắc lẹm đâm toạc bầu trời. Trình Hoan bước vào đại sảnh với bộ vest công sở màu xanh navy tối giản, mái tóc ngắn được sấy phồng nhẹ nhàng, tôn lên đường quai hàm sắc sảo.
Khi cô bước vào văn phòng tổng giám đốc ở tầng 68, trợ lý Lâm là người đầu tiên sững sờ. Anh ta đánh rơi cả cây bút trên tay, nhìn trân trân vào người phụ nữ trước mặt. Khí chất này, sự điềm tĩnh này... có thực sự là người phụ nữ từng quỳ dưới chân Phó tổng khóc lóc van xin tiền bạc?
"Mời... mời Trình biên tập vào. Phó tổng đang đợi."
Trình Hoan gật đầu nhẹ nhàng, đẩy cửa bước vào.
Căn phòng rộng lớn yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Phó Thời Ngôn đang ngồi sau chiếc bàn gỗ mun lớn, đầu không ngẩng lên, ngón tay thon dài lật dở những trang tài liệu.
"Tôi đã nói là tôi chỉ có 15 phút," giọng anh trầm lạnh, mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ.
Trình Hoan không hề run sợ, cô tiến lại gần, đặt máy ghi âm lên bàn và ngồi xuống chiếc ghế đối diện một cách duyên dáng: "15 phút là quá đủ để khai thác những vấn đề cốt lõi mà độc giả quan tâm, thưa Phó tổng."
Lúc này, Phó Thời Ngôn mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Bốn mắt chạm nhau trong không trung, dường như có những tia lửa điện ngầm bùng nổ. Anh nhìn cô – một Trình Hoan hoàn toàn mới. Không còn lớp phấn son dày cộm, không còn bộ váy hở hang lộ liễu. Dưới ánh sáng tự nhiên, làn da cô trắng sứ, đôi mắt đào hoa vốn dĩ lẳng lơ giờ đây lại trong vắt và đầy trí tuệ.
Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc cổ trắng ngần không còn dấu vết hoan lạc của đêm đó, rồi di chuyển đến mái tóc ngắn ngang vai của cô. Tim anh bỗng thắt lại một cái.
"Cô thực sự đã thay đổi rất nhiều," Phó Thời Ngôn bỏ cây bút xuống, ngả người ra sau ghế, ánh mắt mang theo sự dò xét và chiếm hữu không hề che giấu. "Bỏ nghề 'leo giường' để làm biên tập viên? Trò này của cô... hơi tốn công sức đấy."
Trình Hoan mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo: "Mọi người đều có quyền lựa chọn cách mình sống, thưa anh. Chúng ta đang trong thời gian phỏng vấn công việc, mong anh tôn trọng."
Cô bắt đầu đặt câu hỏi. Từng câu hỏi đều đi thẳng vào trọng tâm chiến lược đầu tư của Phó Thị, sắc sảo và đầy tính chuyên môn đến mức khiến Phó Thời Ngôn kinh ngạc. Anh vốn tưởng cô chỉ đến đây để diễn kịch, để tìm cách tiếp cận anh lần nữa. Nhưng không, người phụ nữ này đang thực sự làm việc.
Sự tập trung của cô khi ghi chép, cách cô nhíu mày suy nghĩ về một con số tài chính, tất cả đều toát lên một sức hút chí mạng mà trước đây anh chưa từng thấy.
15 phút trôi qua nhanh chóng. Trình Hoan tắt máy ghi âm, đứng dậy thu dọn đồ đạc.
"Cảm ơn Phó tổng đã dành thời gian. Bài viết sẽ được gửi đến văn phòng anh duyệt trước khi đăng."
Khi cô vừa quay lưng định rời đi, một bàn tay to lớn, nóng rực đột ngột chộp lấy cổ tay cô, kéo mạnh lại. Trình Hoan mất đà, ngã vào lồng ngực vững chãi của anh. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bao vây lấy cô, khơi gợi lại những ký ức nóng bỏng đêm nọ.
"Trình Hoan, cô tưởng chỉ cần một bộ đồ kín đáo và cái tên biên tập viên là có thể xóa sạch những gì đã xảy ra sao?"
Phó Thời Ngôn ép cô vào cạnh bàn làm việc, hơi thở của anh phả sát vào mặt cô, đôi mắt đen thâm trầm như muốn nuốt chửng cô vào vực thẳm. "Cô vẫn còn nợ tôi rất nhiều. Cả tiền, và cả... thân xác này."
Bàn tay anh không tự chủ được mà luồn vào mái tóc ngắn của cô, ép sát gương mặt cô lại gần mình. Sự căng thẳng giữa hai người tăng cao, dục vọng và sự phản kháng đan xen tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.