Bàn tay Phó Thời Ngôn siết chặt cổ tay Trình Hoan, lực đạo mạnh mẽ đến mức cô cảm nhận được sự tê dại lan dần theo từng đầu ngón tay. Anh ép sát cô vào cạnh bàn gỗ lim cứng ngắc, một tay luồn sâu vào mái tóc ngắn mềm mại, buộc cô phải ngước nhìn khuôn mặt đang bừng bừng nộ khí và cả những tia lửa dục vọng không hề che giấu của mình.
"Buông tôi ra, Phó tổng!" Trình Hoan gằn giọng, đôi mắt đào hoa vốn dĩ trong vắt giờ đây rực lên sự phẫn nộ. "Đây là văn phòng làm việc, xin anh tự trọng."
"Tự trọng?" Phó Thời Ngôn bật cười, âm thanh trầm đục vang lên ngay sát bờ môi cô. "Cô nói chuyện tự trọng với người đàn ông đã từng nếm sạch từng tấc da thịt trên người mình sao? Trình Hoan, cô diễn vai thục nữ quá nhập tâm rồi đấy."
Anh cúi thấp xuống, chóp mũi hai người chạm nhau. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh và mùi nắng sớm nhẹ nhàng trên tóc cô hòa quyện, tạo thành một chất xúc tác đầy nguy hiểm. Ánh mắt Phó Thời Ngôn dừng lại trên đôi môi mọng đỏ đang mím chặt của cô. Anh nhớ rõ vị ngọt của nó, nhớ rõ cảm giác cô run rẩy dưới thân mình đêm hôm ấy.
Sự phản kháng của cô không làm anh dừng lại, mà trái lại, nó càng kích thích bản năng săn mồi của người đàn ông quyền lực này.
"Tôi không diễn." Trình Hoan nghiến răng, cố giữ cho giọng nói không run rẩy. "Nếu anh muốn một con búp bê biết vâng lời, ngoài kia có hàng tá người sẵn sàng leo lên giường anh. Còn tôi đến đây để làm việc. Món nợ đó, tôi sẽ trả bằng tiền, từng xu một."
"Trả bằng tiền?" Phó Thời Ngôn đột ngột buông tay khỏi tóc cô, nhưng thay vào đó, anh lại dùng cả thân hình cao lớn của mình ép chặt cô vào bàn. Bàn tay anh trượt xuống hông cô, cảm nhận những đường cong mà lớp vest công sở không thể che giấu hoàn toàn. "Tôi không thiếu tiền. Tôi muốn thứ khác."
Dứt lời, anh thô bạo chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là sự càn quét đầy tính chiếm đoạt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng để anh xâm nhập sâu hơn.
Trình Hoan cảm thấy đầu óc trống rỗng. Một phần trong cô khao khát được đẩy anh ra, nhưng một phần khác – bản năng của cơ thể này – lại bắt đầu run rẩy vì kích thích. Sự va chạm giữa lớp vải sơ mi mỏng manh của cả hai tạo ra một ma sát nóng bỏng. Bàn tay của Phó Thời Ngôn đã luồn xuống dưới vạt áo vest, chạm vào lớp da thịt mịn màng nơi thắt lưng cô, khiến Trình Hoan không tự chủ được mà khẽ rên lên một tiếng.
Âm thanh đó giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Phó Thời Ngôn nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên chiếc bàn làm việc rộng lớn, gạt phăng tập hồ sơ và máy ghi âm xuống sàn nhà một cách không thương tiếc.
"Phó... Phó Thời Ngôn... đừng..."
Tiếng phản kháng của cô bị nuốt chửng bởi hơi thở dồn dập của anh. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương da thịt mà anh đã thầm nhớ nhung suốt những ngày qua. Những nụ hôn nóng bỏng rải rác từ cổ xuống xương quai xanh, để lại những vết hằn đỏ sẫm như một lời tuyên cáo chủ quyền.
Bên ngoài, tiếng gõ cửa của trợ lý Lâm đột ngột vang lên: "Phó tổng, cuộc họp hội đồng quản trị sắp bắt đầu rồi ạ."
Không gian trong phòng như đóng băng lại trong một giây. Phó Thời Ngôn khựng lại, hơi thở của anh vẫn còn nặng nề, lồng ngực phập phồng kịch liệt chống lại lồng ngực của Trình Hoan.
Anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi môi sưng đỏ và ánh mắt ngập sương mờ của cô. Sự giằng xé giữa dục vọng điên cuồng và lý trí lạnh lùng hiện rõ trên gương mặt anh. Cuối cùng, anh buông cô ra, đứng thẳng dậy và chỉnh lại cổ áo sơ mi một cách điềm nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Cút ra ngoài." Anh lạnh lùng nói, không biết là đang nói với người ngoài cửa hay nói với cô.
Trình Hoan nhảy xuống khỏi bàn, chân run rẩy suýt chút nữa không đứng vững. Cô nhanh chóng nhặt tập tài liệu dưới sàn, không thèm nhìn anh lấy một lần, bước nhanh ra phía cửa.
Khi tay cô chạm vào nắm đấm cửa, giọng nói của Phó Thời Ngôn lại vang lên từ phía sau, trầm thấp và đầy đe dọa: "Đừng tưởng bài phỏng vấn này là xong. Trò chơi của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi, Trình biên tập."
Trình Hoan không quay đầu lại, cô đẩy cửa bước đi, để lại sau lưng một Phó Thời Ngôn đang đứng lặng trong văn phòng, ánh mắt đầy vẻ ám ảnh nhìn về phía cánh cửa vừa khép.