MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 8

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 8

842 từ · ~5 phút đọc

Trình Hoan bước ra khỏi tòa tháp Phó Thị, cơn gió lạnh lùa qua mái tóc ngắn khiến cô rùng mình. Đôi môi cô vẫn còn cảm giác tê dại, hơi ấm của Phó Thời Ngôn dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt như một loại xiềng xích vô hình. Cô siết chặt tập tài liệu, cố gắng gạt bỏ sự rung động bản năng ra khỏi đầu.

"Mày phải tỉnh táo lại, Trình Hoan. Anh ta chỉ coi mày là một món đồ chơi tiêu khiển mà thôi," cô tự nhủ, ánh mắt tìm lại sự kiên định vốn có.

Sáng hôm sau, khi Trình Hoan vừa bước chân vào tòa soạn "Thời Đại", cô liền nhận thấy một bầu không khí kỳ lạ. Các đồng nghiệp vốn dĩ luôn ồn ào nay lại tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ thương hại lẫn dò xét.

"Có chuyện gì vậy?" Trình Hoan hỏi một người đồng nghiệp ngồi cạnh.

Người đó chỉ tay về phía văn phòng Tổng biên tập, giọng run rẩy: "Tòa soạn vừa bị thâu tóm rồi. Chủ sở hữu mới là Tập đoàn Phó Thị. Hiện tại, người đại diện của họ đang ở bên trong."

Trình Hoan cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Đầu óc cô lùng bùng. Phó Thị? Phó Thời Ngôn?

Đúng lúc đó, cửa phòng Tổng biên tập mở ra. Trợ lý Lâm bước ra với dáng vẻ đĩnh đạc thường thấy, đi theo sau là gã Tổng biên tập vốn dĩ hống hách nay lại khom lưng uốn gối như một kẻ hầu.

"Trình tiểu thư, Phó tổng muốn gặp cô," Lâm mỉm cười, nhưng nụ cười đó trong mắt Trình Hoan chẳng khác nào một bản án tử hình.

Trình Hoan hít một hơi thật sâu, bình tĩnh bước vào văn phòng. Bên trong, Phó Thời Ngôn đang ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da dành cho chủ quản. Anh không mặc vest, chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn cao, trông lười nhác nhưng lại đầy nguy hiểm như một con báo đen đang nghỉ ngơi sau chuyến đi săn.

"Chúc mừng cô, Trình biên tập. Giờ đây cô chính thức là nhân viên dưới quyền của tôi một lần nữa," Phó Thời Ngôn quay ghế lại, đôi mắt thâm trầm xoáy sâu vào gương mặt cô.

"Anh điên rồi sao? Chỉ vì muốn làm nhục tôi mà anh bỏ ra cả một số tiền khổng lồ để mua lại cả một tòa soạn báo?" Trình Hoan đứng đối diện anh, hai tay chống lên bàn, giận dữ nói.

Phó Thời Ngôn bật cười, âm thanh trầm thấp đầy mê hoặc. Anh đứng dậy, từng bước một dồn cô vào góc tường phía sau kệ sách.

"Mua lại một tòa soạn đối với tôi chỉ là một trò tiêu khiển nhỏ. Nhưng để nhìn thấy vẻ mặt không cam lòng này của cô... cái giá đó rất xứng đáng."

Anh vươn tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ từ vành tai xuống cổ cô, nơi vẫn còn ẩn hiện vết dấu mờ nhạt của đêm hôm qua. Trình Hoan muốn né tránh, nhưng hơi thở của anh đã bao trùm lấy cô, khiến không gian xung quanh trở nên ngột ngạt.

"Tôi sẽ từ chức," Trình Hoan nghiến răng.

"Từ chức?" Phó Thời Ngôn áp sát thân hình cao lớn vào cô, một tay chống lên tường, khóa chặt cô trong vòng tay mình. "Hợp đồng lao động mới của tòa soạn có một điều khoản đặc biệt dành riêng cho vị trí biên tập viên chủ chốt: Nếu đơn phương chấm dứt hợp đồng trong năm đầu tiên, tiền bồi thường là mười lần số tiền cô đang nợ tôi."

Anh ghé sát vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy khiêu khích: "Trình Hoan, cô có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tôi đâu. Thay vì tìm cách bỏ trốn, sao không dùng thân xác này để lấy lòng tôi? Biết đâu tôi sẽ xóa nợ cho cô sớm hơn?"

Bàn tay anh đột ngột luồn xuống dưới vạt áo sơ mi của cô, ma sát với làn da eo mềm mịn. Sự đụng chạm nóng bỏng này khiến Trình Hoan không tự chủ được mà run rẩy, một tiếng rên rỉ nhỏ bị cô nuốt ngược vào trong. Dục vọng trong mắt Phó Thời Ngôn bùng lên mãnh liệt khi thấy phản ứng của cô. Anh cúi xuống, tham lam hít hà mùi hương trên cổ cô, đôi môi nóng bỏng bắt đầu gặm nhấm vùng da nhạy cảm ấy.

"Tên khốn..." Trình Hoan yếu ớt thốt lên, nhưng đôi tay cô lại vô thức túm chặt lấy vai áo anh.

Sự giằng co giữa lý trí và bản năng một lần nữa nổ ra. Trình Hoan nhận ra rằng, dù cô có thay đổi linh hồn, thì sợi dây liên kết định mệnh (và cả nhục dục) với người đàn ông này vẫn là một cái hố sâu không đáy mà cô đang dần rơi xuống.