MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 9

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 9

1,549 từ · ~8 phút đọc

Cái nắng của buổi chiều thành phố len lỏi qua những kẽ lá, nhưng không khí trong văn phòng tổng biên tập lại đóng băng đến mức nghẹt thở. Trình Hoan đứng đối diện với Phó Thời Ngôn, cảm thấy toàn bộ sự tự tôn mà cô dày công xây dựng suốt mấy ngày qua đang bị người đàn ông này bóp nát một cách tàn nhẫn.

"Tôi không đi," Trình Hoan lặp lại, giọng nói dù cố giữ bình tĩnh nhưng đã bắt đầu run rẩy.

Phó Thời Ngôn không ngẩng đầu, ngón tay thon dài gõ nhịp trên mặt bàn gỗ mun, âm thanh khô khốc vang lên đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược tử hình. Anh lật qua một trang tài liệu, thản nhiên nói:

"Cô không có quyền từ chối, Trình biên tập. Đây là chuyến công tác khảo sát thực địa cho dự án khu nghỉ dưỡng mới của Phó Thị tại vịnh Vân Phong. Với tư cách là biên tập viên chính phụ trách mảng kinh tế của tờ 'Thời Đại' – công ty con của tôi – cô buộc phải đi theo để đưa tin độc quyền. Nếu không đi, hãy xem lại điều khoản vi phạm hợp đồng mà tôi vừa nhắc."

Trình Hoan nghiến chặt răng đến mức cảm nhận được vị tanh của máu trong khoang miệng. Cô biết anh đang ép cô vào đường cùng. Vịnh Vân Phong là một nơi hẻo lánh, xa rời sự nhộn nhịp của phố thị, và quan trọng nhất, đó là lãnh địa của anh.

"Anh rốt cuộc muốn gì ở tôi?" Cô hét lên, sự kiên nhẫn cuối cùng đã vỡ vụn. "Tôi đã nói tôi không phải là người phụ nữ trước đây. Tôi không còn yêu anh, không còn muốn bám lấy anh nữa! Tại sao anh không thể buông tha cho tôi?"

Lúc này, Phó Thời Ngôn mới chậm rãi đứng dậy. Dáng người cao lớn của anh che khuất cả ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, tạo thành một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy cô. Anh sải bước dài về phía cô, mỗi bước chân đều mang theo áp lực kinh người. Trình Hoan lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào kệ sách lạnh lẽo.

Anh chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cô trong khoảng không hẹp giữa lồng ngực mình và kệ sách. Hơi thở của anh mang theo mùi thuốc lá bạc hà phả lên trán cô.

"Tôi muốn gì sao?" Anh cúi thấp đầu, đôi mắt đen thâm trầm như xoáy sâu vào linh hồn cô. "Tôi muốn biết tại sao một con hồ ly lẳng lơ lại có thể biến thành một con mèo hoang cao ngạo chỉ sau một đêm. Tôi muốn biết linh hồn trong thân xác này thực chất là cái gì. Và trên hết..."

Bàn tay anh đột ngột nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt anh.

"Tôi vẫn chưa chơi chán cơ thể này."

Chuyến bay đến Vân Phong chỉ mất hơn một giờ đồng hồ, nhưng đối với Trình Hoan, nó dài như một thiên niên kỷ. Cô ngồi ở khoang hạng nhất, bên cạnh là một Phó Thời Ngôn im lặng đầy bí ẩn. Suốt chuyến đi, anh không hề đụng vào cô, chỉ tập trung đọc tài liệu, nhưng sự hiện diện của anh giống như một quả bom nổ chậm khiến cô không một giây nào dám lơ là.

Khi họ đến nơi, trời đã sập tối. Khu nghỉ dưỡng chưa hoàn thiện xong, chỉ có một căn biệt thự mẫu nằm tách biệt trên một mỏm đá nhô ra biển. Tiếng sóng vỗ rì rào vào vách đá tạo nên một âm thanh trầm buồn và cô độc.

"Tối nay chúng ta ở đây. Ngày mai sẽ đi khảo sát hiện trường," Phó Thời Ngôn ném chìa khóa lên bàn trà, lạnh lùng ra lệnh.

Căn biệt thự chỉ có một phòng ngủ duy nhất với chiếc giường cỡ đại hướng ra đại dương. Trình Hoan đứng chôn chân ở cửa phòng, tim đập thình thịch.

"Tôi sẽ ngủ ở sofa phòng khách," cô nói, giọng kiên quyết.

Phó Thời Ngôn đang cởi cúc áo sơ mi, dừng lại, quay đầu nhìn cô với ánh mắt đầy châm chọc: "Sofa ở đây không dành cho người ngủ. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tôi lần nữa, Trình Hoan. Đi tắm đi, mùi khói bụi của thành phố trên người cô làm tôi khó chịu."

Trình Hoan biết mình không thể phản kháng. Cô cầm túi đồ dùng cá nhân, bước vào phòng tắm với tâm trạng như bước ra pháp trường. Dưới làn nước ấm, cô cố gắng gột rửa mọi suy nghĩ tiêu cực, nhưng hình ảnh khuôn mặt sắc sảo của Phó Thời Ngôn cứ ám ảnh không thôi.

Khi cô bước ra, trên người chỉ diện một chiếc áo choàng tắm bằng lụa mỏng của khách sạn. Mái tóc ngắn còn đẫm nước dán vào hai bên má, làm nổi bật đôi mắt đào hoa ướt át và làn da trắng ngần như sữa.

Phó Thời Ngôn đang đứng bên ban công, trên tay là một ly rượu vang đỏ. Dưới ánh trăng mờ ảo, trông anh như một vị thần bóng tối vừa bí ẩn vừa mời gọi. Anh quay lại, ánh mắt chạm vào hình ảnh thoát tục của Trình Hoan, đồng tử anh co rụt lại.

Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn tiếng sóng biển và tiếng tim đập dồn dập của hai con người đang bị dồn vào ngõ cụt của dục vọng.

Phó Thời Ngôn đặt ly rượu xuống, chậm rãi tiến về phía cô. Mỗi bước đi của anh như dẫm lên dây thần kinh của Trình Hoan.

"Tôi đã nói rồi, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó," anh thầm thì, giọng khàn đặc.

"Tôi nhìn anh thế nào?" Trình Hoan run rẩy hỏi.

"Ánh mắt của một kẻ muốn bị chinh phục."

Dứt lời, anh không cho cô cơ hội phân trần, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy. Nụ hôn này không còn sự thô bạo như ở văn phòng, mà mang theo một sự khao khát sâu thẳm và đầy mê hoặc. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, hút cạn dưỡng khí, khiến Trình Hoan cảm thấy toàn thân mềm nhũn.

Chiếc đai lưng của áo choàng tắm lỏng ra, trượt xuống sàn nhà không một tiếng động. Làn da trần trụi của cô chạm vào lớp vải quần tây thô ráp của anh, tạo nên một sự tương phản đầy kích thích. Phó Thời Ngôn nhấc bổng cô lên, để hai chân cô quấn quanh eo mình, rồi bước về phía chiếc giường lớn.

Anh đặt cô xuống đệm lụa mềm mại, thân hình cao lớn nhanh chóng phủ lên. Những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống như mưa rào, từ hõm cổ xuống đến đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.

"Phó... Phó Thời Ngôn... đừng làm tôi khinh bỉ anh thêm nữa," Trình Hoan thốt lên, nhưng bàn tay cô lại vô thức ôm chặt lấy tấm lưng rộng của anh, những ngón tay cắm sâu vào da thịt anh như muốn tìm một điểm tựa giữa cơn bão tố.

"Cứ khinh bỉ tôi đi," anh gầm nhẹ trong cổ họng, bàn tay anh đã tìm đến nơi sâu thẳm nhất của cô. "Nhưng cơ thể cô không hề nói dối. Nó đang chào đón tôi, phải không?"

Sự xâm nhập đột ngột và mãnh liệt khiến Trình Hoan cong người lại, một tiếng kêu thanh mảnh thoát ra khỏi bờ môi mọng. Cơn đau và sự khoái cảm đan xen, cuộn trào như những đợt sóng ngoài kia. Phó Thời Ngôn điên cuồng càn quét, anh muốn dùng sự mạnh bạo này để ép cô phải lộ ra bản chất thật, để ép linh hồn mới mẻ này phải ghi khắc dấu ấn của anh.

Dưới ánh trăng vịnh Vân Phong, căn phòng tràn ngập tiếng thở dốc, tiếng va chạm da thịt nồng cháy và mùi hương của dục vọng nguyên thủy. Trình Hoan lạc lối trong vực thẳm mà anh tạo ra, cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương, chỉ có thể nương theo từng nhịp đẩy của anh để không bị nhấn chìm.

Trong khoảnh khắc cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự đê mê, Phó Thời Ngôn gục đầu bên tai cô, thầm thì một câu nói khiến tim cô thắt lại:

"Dù cô là ai, tôi cũng sẽ không bao giờ để cô rời đi nữa."

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi vào phòng, Trình Hoan tỉnh dậy giữa vòng tay ấm áp của anh. Cô nhìn gương mặt đang ngủ của Phó Thời Ngôn – không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà có chút gì đó yên bình đến lạ. Nhưng trong lòng cô lại dâng lên một nỗi chua xót. Cô đã chiến đấu để giành lấy sự độc lập, nhưng dường như, cô đang dần đánh mất mình trong mê cung mang tên Phó Thời Ngôn.

Món nợ này, xem ra không chỉ trả bằng tiền, mà còn phải trả bằng cả linh hồn.