Ánh bình minh của vịnh Vân Phong rực rỡ và tinh khôi, hắt những tia sáng lấp lánh lên mặt biển xanh ngắt. Nhưng bên trong căn biệt thự mẫu, không khí lại đặc quánh sự bối rối và ngột ngạt.
Trình Hoan tỉnh dậy trước. Cô thấy mình vẫn nằm trọn trong vòng tay của Phó Thời Ngôn, lồng ngực săn chắc của anh áp sát vào lưng cô, hơi thở đều đặn của anh phả nhẹ lên gáy. Cảm giác ấm áp này đáng lẽ phải mang lại sự an tâm, nhưng đối với cô, nó lại giống như một loại xiềng xích bằng nhung – mềm mại nhưng không thể thoát ra.
Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, cố gắng không làm anh thức giấc. Toàn thân cô rã rời, những dấu vết đỏ sẫm trên bờ vai và xương quai xanh là minh chứng cho sự điên cuồng của đêm qua. Cô nhanh chóng mặc quần áo, thu dọn lại dáng vẻ của một biên tập viên chuyên nghiệp, cố gắng chôn vùi sự yếu đuối của bản thân vào sâu tận đáy lòng.
Khi Phó Thời Ngôn mở mắt, anh thấy Trình Hoan đang đứng bên ban công, nhìn về phía công trường đang thi công dở dang. Bóng lưng cô nhỏ nhắn nhưng thẳng tắp, toát lên vẻ cô độc khó gần.
"Cô dậy sớm vậy sao?" Giọng anh vẫn còn chút khàn đặc của dư âm đêm qua.
Trình Hoan không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng: "Tôi dậy để chuẩn bị cho công việc. Phó tổng, chuyện đêm qua... hãy coi như đó là một phần 'lãi suất' tôi trả cho anh. Nhưng đừng mong đợi tôi sẽ giống như trước đây, quỳ lụy dưới chân anh để cầu xin sự thương hại."
Ánh mắt Phó Thời Ngôn tối sầm lại. Anh đứng dậy, bước đến phía sau cô, hơi nóng từ cơ thể anh lại bao trùm lấy cô một lần nữa: "Lãi suất? Cô định nghĩa sự nồng cháy đêm qua chỉ bằng hai chữ đó sao?"
"Vậy anh muốn tôi gọi nó là gì? Tình yêu?" Trình Hoan quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm. "Giữa một chủ nợ và con nợ, làm gì có chỗ cho những thứ xa xỉ đó."
Cuộc khảo sát thực địa diễn ra trong không khí căng thẳng. Trình Hoan làm việc một cách chuyên nghiệp đến đáng sợ. Cô ghi chép, chụp ảnh và đặt câu hỏi cho các kỹ sư công trình mà không hề nhìn đến Phó Thời Ngôn lấy một lần. Sự phớt lờ của cô khiến anh khó chịu đến phát điên, nhưng anh lại không thể làm gì trước sự nghiêm túc của cô trong công việc.
Tuy nhiên, sự yên bình giả tạo ấy không kéo dài được lâu.
Khi đoàn khảo sát đang chuẩn bị rời khỏi công trường, một chiếc xe cũ nát phóng tới, thắng gấp tạo nên một màn khói bụi mù mịt. Một gã đàn ông luộm thuộm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và cờ bạc bước xuống. Đó là Trình Hải – gã anh trai tồi tệ của nguyên chủ.
"Hoan! Trình Hoan! Cứu anh với!" Trình Hải lao đến, định nắm lấy vai cô nhưng bị trợ lý Lâm ngăn lại.
Trình Hoan nhìn gã đàn ông trước mặt, một cảm giác ghê tởm trào dâng từ ký ức của thân xác này. Đây là kẻ đã bán em gái mình cho Phó Thời Ngôn để gán nợ, kẻ đã hút máu cô em gái tội nghiệp đến mức cô ta phải chọn cách kết thúc cuộc đời (trước khi linh hồn cô nhập vào).
"Tôi không có anh trai. Anh cút đi!" Trình Hoan lạnh lùng nói.
"Mày nói gì thế? Tao là anh mày mà! Tao nợ người ta tiền rồi, nếu không trả hôm nay họ sẽ chặt tay tao mất. Mày đi theo Phó tổng, chắc chắn có rất nhiều tiền. Cho anh mượn... không, cho anh xin một ít thôi!" Trình Hải gào khóc, bộ dạng thảm hại vô cùng.
Gã nhìn sang Phó Thời Ngôn, ánh mắt lóe lên sự tham lam hèn hạ: "Phó tổng! Ngài nể tình em gái tôi phục vụ ngài tốt như vậy, xin ngài cứu tôi một lần nữa thôi! Chỉ cần lần này nữa, tôi sẽ không làm phiền hai người!"
Gương mặt Phó Thời Ngôn đanh lại. Anh liếc nhìn Trình Hoan, thấy sắc mặt cô tái nhợt, đôi môi run rẩy vì tức giận.
"Món nợ của anh, tôi không liên quan," Trình Hoan dứt khoát nói, giọng cô run lên. "Phó tổng, xin anh đừng đưa cho hắn một xu nào. Hắn không phải là người, hắn là một con quỷ hút máu."
"Con khốn! Mày dám nói thế với anh mày à?" Trình Hải điên tiết định xông vào đánh cô, nhưng ngay lập tức bị Phó Thời Ngôn đạp ngã xuống đất.
Phó Thời Ngôn bước đến, giẫm lên bàn tay đang run rẩy của Trình Hải, ánh mắt anh đầy sự khinh bỉ tột độ: "Ai cho phép anh dùng cô ấy để mặc cả với tôi?"
Anh quay sang Trình Hoan, thấy cô đang nhìn gã anh trai mình với ánh mắt vừa căm hận vừa tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc đó, Phó Thời Ngôn nhận ra, dù cô có mạnh mẽ đến đâu, thì quá khứ của thân xác này vẫn là một cái hố đen trực chờ nuốt chửng cô.
"Trợ lý Lâm, đưa hắn đi. Giải quyết theo quy định của pháp luật. Đừng để tôi thấy hắn xuất hiện trước mặt cô ấy nữa," Phó Thời Ngôn ra lệnh lạnh lùng.
Tiếng kêu la thảm thiết của Trình Hải lịm dần khi hắn bị lôi đi. Trình Hoan đứng đó, toàn thân run rẩy. Cô thấy ghê tởm bản thân, ghê tởm cả cái mối liên hệ máu mủ bẩn thỉu này.
Phó Thời Ngôn bước lại gần, định đặt tay lên vai cô để an ủi, nhưng Trình Hoan lại lùi lại một bước, ánh mắt nhìn anh đầy sự xa cách.
"Anh thấy rồi đấy... Đây là cuộc đời của tôi. Một bãi rác không hơn không kém," cô thầm thì, nước mắt không tự chủ được mà lăn dài trên má. "Phó Thời Ngôn, anh thắng rồi. Nhìn thấy tôi thảm hại thế này, anh đã hài lòng chưa?"
Dứt lời, cô quay lưng chạy thẳng về phía bãi biển, bỏ lại Phó Thời Ngôn đứng lặng giữa công trường đầy nắng gió. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông quyền lực ấy cảm thấy tim mình đau nhói. Anh không muốn thắng, anh chỉ muốn... bảo vệ linh hồn đầy vết sẹo này.