Tiếng sóng biển gầm rú như muốn nuốt chửng những tiếng nấc nghẹn ngào của Trình Hoan. Cô chạy đến khi đôi chân trần rớm máu vì sỏi đá, rồi quỵ xuống bãi cát hoang vắng phía sau mỏm đá vách đứng. Sự xuất hiện của Trình Hải giống như một nhát dao rạch toạc lớp vỏ bọc bình thản mà cô cố gắng xây dựng. Cô không hận hắn vì tiền, cô hận vì cơ thể này mang chung dòng máu với một kẻ cặn bã, và hận vì Phó Thời Ngôn đã chứng kiến toàn bộ sự thảm hại ấy.
Một chiếc áo khoác vest sẫm màu, còn vương hơi ấm và mùi gỗ đàn hương quen thuộc, đột ngột choàng lên bờ vai đang run rẩy của cô.
"Đừng chạm vào tôi!" Trình Hoan hét lên, định gạt chiếc áo ra nhưng đôi bàn tay mạnh mẽ của Phó Thời Ngôn đã giữ chặt lấy vai cô, ép cô phải đối diện với anh.
"Khóc đủ chưa?" Giọng anh không còn sự mỉa mai, thay vào đó là một sự trầm lắng kỳ lạ.
Trình Hoan ngước đôi mắt đỏ hoe, nhòe lệ nhìn anh: "Anh đến để xem trò cười sao? Để thấy rằng dù tôi có cố gắng thế nào thì vẫn là đứa em gái của một gã nghiện cờ bạc, là loại phụ nữ mà anh có thể mua bằng tiền?"
Phó Thời Ngôn im lặng nhìn cô. Dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống, gương mặt Trình Hoan đẹp đến nao lòng nhưng cũng đầy vẻ vỡ vụn. Anh đột ngột kéo cô vào lòng, mặc cho cô đấm đá, chống cự vào lồng ngực mình.
"Trình Hoan, nghe cho kỹ đây," anh gằn giọng bên tai cô, "Hắn là hắn, cô là cô. Tôi không nhìn vào gã rác rưởi đó để đánh giá người phụ nữ đang đứng trước mặt mình. Đêm qua, và cả lúc này, người tôi muốn là cô, không phải là 'con nợ' mang họ Trình."
Sự cứng rắn của anh khiến cô dần lịm đi. Cô mệt mỏi tựa đầu vào vai anh, để mặc cho những giọt nước mắt cuối cùng thấm ướt lớp sơ mi đắt tiền. Sự ấm áp này thật đáng sợ, nó khiến cô muốn buông xuôi tất cả để được bao bọc.
Sáng hôm sau, chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến. Trình Hoan trở về thành phố với một tâm trạng hỗn loạn. Phó Thời Ngôn không ép buộc cô thêm điều gì, nhưng anh đã âm thầm ra lệnh cho trợ lý Lâm sắp xếp một đội bảo vệ bí mật quanh căn hộ của cô.
Tại tòa soạn "Thời Đại", Trình Hoan vùi đầu vào công việc để quên đi thực tại. Bài viết về dự án Vân Phong của cô gây chấn động giới truyền thông bởi góc nhìn sắc sảo và những phân tích tài chính chưa từng được công bố. Cô trở thành "ngôi sao" mới của ngành báo chí chỉ sau một đêm.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng luôn đi kèm với rắc rối.
Chiều thứ Sáu, một người phụ nữ sang trọng bước vào tòa soạn. Cô ta mặc bộ váy lụa Dior đời mới nhất, tay cầm túi Hermes, đôi mắt ẩn sau kính râm đầy vẻ ngạo mạn. Đó là Tống Uyển Nhi – thiên kim tiểu thư của tập đoàn Tống Thị, và cũng là người được đồn đoán là vị hôn thê môn đăng hộ đối của Phó Thời Ngôn.
Tống Uyển Nhi đi thẳng đến bàn làm việc của Trình Hoan, tháo kính râm ra, nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt tột độ.
"Cô chính là Trình Hoan?"
Trình Hoan bình thản ngẩng đầu: "Tôi có thể giúp gì cho cô?"
"Chát!"
Một cái tát nảy lửa khiến cả văn phòng tòa soạn đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Một bên má của Trình Hoan đỏ bừng lên, khóe môi rỉ máu.
"Loại phụ nữ rẻ tiền như cô mà cũng dám dùng chiêu trò để lôi kéo Thời Ngôn đến Vân Phong sao?" Tống Uyển Nhi rít qua kẽ răng. "Tôi đã xem bài báo của cô. Chẳng qua cũng chỉ là dùng vốn tự có để đổi lấy thông tin độc quyền mà thôi. Đừng tưởng cắt tóc, thay tên đổi họ là có thể trèo lên phượng hoàng."
Trình Hoan không hề khóc. Cô từ từ đứng dậy, dùng mu bàn tay lau đi vệt máu trên môi. Ánh mắt cô lạnh lẽo đến mức khiến Tống Uyển Nhi phải lùi lại một bước.
"Tống tiểu thư, cái tát này tôi coi như cô đang ghen tị với năng lực làm việc của tôi," Trình Hoan nói, giọng nói rõ ràng từng chữ. "Còn về Phó Thời Ngôn, nếu cô có bản lĩnh thì hãy giữ anh ta trên giường của cô, đừng đến đây sủa bậy trước mặt tôi. Ở đây là nơi làm việc, không phải kỹ viện để cô diễn trò đánh ghen."
"Cô... cô dám mắng tôi?" Tống Uyển Nhi tức đến run người, định giơ tay tát thêm cái nữa.
"Dừng tay!"
Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ phía cửa. Phó Thời Ngôn bước vào, khí chất áp đảo khiến mọi người trong phòng đều bất giác cúi đầu. Anh không nhìn Tống Uyển Nhi lấy một cái, mà đi thẳng đến bên cạnh Trình Hoan, nhìn vết thương trên mặt cô, ánh mắt anh lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo.
"Thời Ngôn! Anh xem cô ta..." Tống Uyển Nhi định lên tiếng than vãn.
"Cút!" Phó Thời Ngôn gằn giọng, không để cho cô ta nói hết câu. "Tống Uyển Nhi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh với Tống Thị. Ai cho phép cô chạm vào người của tôi?"
Ba chữ "người của tôi" vang lên đầy uy lực, khiến trái tim Trình Hoan lỗi nhịp, mà cũng khiến Tống Uyển Nhi tái mặt vì nhục nhã. Cô ta hậm hực dậm chân rời đi, trước khi đi không quên để lại cái nhìn đầy thù hận cho Trình Hoan.
Phó Thời Ngôn quay sang nhìn Trình Hoan, bàn tay anh định chạm vào vết sưng trên mặt cô nhưng bị cô né tránh.
"Phó tổng, cảm ơn anh đã giải vây. Nhưng xin anh hãy nhớ rõ, tôi không phải 'người của anh'. Sự xuất hiện của anh và những người phụ nữ của anh chỉ làm cuộc đời tôi thêm rắc rối mà thôi."
Trình Hoan cầm túi xách, dứt khoát bước ra khỏi tòa soạn, bỏ lại Phó Thời Ngôn đứng đó với bàn tay lơ lửng trong không trung. Anh nhận ra, việc chinh phục trái tim của linh hồn này khó hơn anh tưởng gấp vạn lần.