Sau khi rời khỏi tòa soạn với một bên má sưng đỏ, Trình Hoan không về nhà ngay. Cô lang thang trên những con phố tấp nập của thành phố, cảm nhận cái se lạnh của gió đêm len lỏi vào từng lớp áo. Cái tát của Tống Uyển Nhi không làm cô đau bằng sự thật nghiệt ngã: Dù cô có cố gắng rũ bỏ quá khứ đến đâu, cái mác "người phụ nữ của Phó Thời Ngôn" vẫn như một bóng ma đeo bám lấy cô, mang đến đủ loại rắc rối và nhục nhã.
Cô dừng lại bên một quán rượu nhỏ ven đường, gọi một ly rượu mạnh. Chất lỏng cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng, khiến đầu óc cô hơi choáng váng nhưng lại làm dịu đi sự căng thẳng trong lồng ngực.
"Lại là cô à?" Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.
Trình Hoan quay sang, là Phó Thời Ngôn. Anh đã đi theo cô từ lúc nào không hay. Anh không mặc áo vest, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng mở hai cúc cổ, trông phóng khoáng nhưng vẫn toát lên vẻ nguy hiểm thường trực. Anh không đợi cô đồng ý, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
"Anh theo dõi tôi?" Trình Hoan nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
"Tôi chỉ đang bảo vệ tài sản của mình," Phó Thời Ngôn ra hiệu cho người phục vụ lấy thêm một ly nữa. "Vết thương còn đau không?"
Trình Hoan quay mặt đi, né tránh cái nhìn xoáy sâu của anh: "Không liên quan đến anh. Phó tổng, nếu anh thực sự muốn tốt cho tôi, hãy để tôi yên. Sự hiện diện của anh là liều thuốc độc đối với cuộc sống mới của tôi."
Phó Thời Ngôn im lặng hồi lâu, anh xoay xoay ly rượu trong tay, ánh mắt thâm trầm nhìn vào làn nước màu hổ phách. "Thuốc độc sao? Có lẽ vậy. Nhưng Trình Hoan, cô có bao giờ nghĩ rằng, trong cái thành phố đầy rẫy những kẻ ăn tươi nuốt sống này, nếu không có tôi, cô liệu có thể bình yên mà làm một 'biên tập viên chính trực' được không?"
Dứt lời, anh đặt ly rượu xuống, nắm lấy cằm cô và bắt cô đối diện với mình. "Tống Uyển Nhi không phải là người duy nhất muốn cô biến mất. Kẻ thù của tôi nhiều vô kể, và họ đã bắt đầu chú ý đến 'điểm yếu' mới của Phó Thời Ngôn rồi."
Trình Hoan định cười nhạo hai chữ "điểm yếu", nhưng sự nghiêm túc trong mắt anh khiến cô lạnh sống lưng. Đúng lúc đó, điện thoại của Phó Thời Ngôn rung lên. Anh liếc nhìn màn hình, sắc mặt lập tức đanh lại.
"Đi thôi. Chỗ này không an toàn nữa."
Anh không cho cô cơ hội phản kháng, nắm chặt tay cô lôi ra phía chiếc xe Bentley đang nổ máy chờ sẵn. Ngay khi họ vừa bước lên xe, một chiếc xe tải lớn từ góc khuất bất ngờ lao thẳng về phía họ với tốc độ kinh hồn.
"Cúi xuống!" Phó Thời Ngôn hét lớn, anh nhoài người qua che chắn toàn bộ cơ thể Trình Hoan dưới thân mình.
Rầm!
Tiếng va chạm chói tai vang lên. Chiếc xe của Phó Thời Ngôn bị hất văng sang một bên, túi khí bung ra. Trong không gian chật hẹp và đầy mùi khói, Trình Hoan cảm thấy một sức nặng đè lên người mình. Cô run rẩy mở mắt, thấy Phó Thời Ngôn đang nhắm nghiền mắt, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống từ trán anh, thấm ướt cả vai áo cô.
"Phó Thời Ngôn! Anh tỉnh lại đi!" Trình Hoan hoảng loạn hét lên. Nỗi sợ hãi mất mát đột ngột xâm chiếm lấy cô, mạnh mẽ đến mức cô quên mất rằng mình vốn dĩ muốn chạy trốn khỏi anh.
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần. Một nhóm người bịt mặt, tay cầm gậy sắt bắt đầu đập phá cửa kính xe. Trình Hoan ôm chặt lấy người đàn ông đang bất tỉnh trong lòng mình, lần đầu tiên trong cuộc đời mới này, cô cảm thấy cái chết ở gần đến thế.
"Bắt lấy con nhỏ đó, đại ca nói chỉ cần nó thôi!" Một tên lớn tiếng ra lệnh.
Cánh cửa xe bị giật tung. Trình Hoan bị lôi mạnh ra ngoài. Cô điên cuồng chống cự, móng tay cắm sâu vào tay tên bắt cóc, nhưng sức lực của một người phụ nữ không thể thắng nổi những gã đàn ông lực lưỡng.
Ngay khi cô tưởng chừng mình đã rơi vào tay chúng, một tiếng súng nổ vang trời.
Đội bảo vệ bí mật mà Phó Thời Ngôn sắp xếp đã xuất hiện kịp thời. Cuộc hỗn chiến nổ ra giữa màn đêm. Trong lúc hỗn loạn, Trình Hoan chạy ngược lại phía chiếc xe, cô dùng hết sức bình sinh để kéo Phó Thời Ngôn ra ngoài trước khi chiếc xe có dấu hiệu bốc cháy.
"Đừng chết... tôi xin anh... đừng chết..." Cô lẩm bẩm trong nước mắt, đôi tay trắng ngần bết bát máu và bụi bẩn.
Lúc này, Phó Thời Ngôn khẽ rên một tiếng, anh từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt và lo lắng của cô dưới ánh đèn đường loang lổ. Một nụ cười yếu ớt hiện lên trên môi anh.
"Cô... đang khóc vì tôi sao?"
Trình Hoan tức giận định mắng anh, nhưng lại bị anh kéo ghì vào nụ hôn đầy vị máu và sự điên cuồng. Giữa tiếng súng, tiếng la hét và sự đổ nát, nụ hôn ấy như một lời thề nguyền trói buộc hai linh hồn lạc lối vào nhau, không thể tách rời.