Tiếng còi xe cảnh sát và cứu thương xé toạc màn đêm tĩnh mịch của ngoại ô thành phố. Trong không gian hỗn loạn đầy mùi xăng và thuốc súng, Trình Hoan vẫn ngồi bệt dưới đất, vòng tay ôm chặt lấy đầu Phó Thời Ngôn, để mặc cho máu của anh thấm đỏ cả chiếc áo sơ mi của mình.
Tại bệnh viện tư nhân thuộc tập đoàn Phó Thị, ánh đèn hành lang trắng toát và lạnh lẽo. Trình Hoan đứng tựa lưng vào tường, đôi tay vẫn còn run rẩy không ngừng. Cô nhìn chằm chằm vào những vệt máu khô trên móng tay, cảm giác sợ hãi lúc nãy vẫn chưa tan biến. Tại sao cô lại sợ? Chẳng phải cô luôn muốn thoát khỏi anh sao? Tại sao khi thấy anh ngã xuống, trái tim cô lại thắt chặt đến mức nghẹt thở như vậy?
"Trình tiểu thư, cô đi rửa mặt và thay đồ đi. Phó tổng đã qua cơn nguy hiểm, vết thương ở đầu không quá sâu, chỉ bị chấn động nhẹ." Trợ lý Lâm bước đến, giọng nói nhẹ nhàng đầy sự kính trọng.
Trình Hoan gật đầu vô hồn. Cô bước vào phòng vệ sinh, nhìn mình trong gương. Gương mặt lấm lem, đôi mắt đỏ hoe vì khóc và sợ hãi. Cô tự hỏi linh hồn mình từ bao giờ đã bị người đàn ông này chiếm lấy một góc nhỏ như vậy.
Ba tiếng sau, Phó Thời Ngôn được đưa về biệt thự riêng thay vì ở lại bệnh viện theo yêu cầu khắt khe của anh. Căn biệt thự nằm trên đỉnh đồi, biệt lập và yên tĩnh, nhưng bên trong lại toát lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ.
Trình Hoan bị Phó Thời Ngôn ép phải ở lại để "chăm sóc kẻ đã cứu mạng mình". Cô bưng một tô cháo nóng bước vào phòng ngủ chính. Người đàn ông quyền lực thường ngày giờ đây nằm trên giường, đầu quấn băng trắng, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt nhợt nhạt hơn hẳn nhưng vẫn không mất đi vẻ sắc sảo.
Khi cô vừa đặt bát cháo xuống bàn, Phó Thời Ngôn đột ngột mở mắt. Ánh nhìn của anh không còn sự hung hăng, mà là một nỗi buồn sâu thẳm ẩn hiện trong chốc lát rồi biến mất.
"Lại gần đây," anh thầm thì.
Trình Hoan ngồi xuống mép giường, định đưa thìa cháo lên nhưng anh lại nắm lấy tay cô, kéo cô nằm xuống bên cạnh.
"Tôi mệt. Để tôi ôm cô một lát."
Sự yếu đuối hiếm hoi của anh khiến Trình Hoan không thể từ chối. Cô nằm nghiêng bên cạnh anh, hơi thở của cả hai hòa quyện. Trong không gian tĩnh lặng, cô vô tình nhìn thấy một vết sẹo dài và lồi lõm ở bả vai phía sau của anh khi lớp áo ngủ hơi trễ xuống. Đó không phải là vết sẹo do va chạm xe lúc nãy.
"Cái này là..." Cô vô thức đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo.
Phó Thời Ngôn khẽ rùng mình, nhưng không đẩy cô ra. Anh im lặng một lúc lâu, giọng nói đều đều như đang kể chuyện của một người khác:
"Mẹ tôi... bà ấy bị tâm thần phân liệt. Năm tôi mười tuổi, trong một cơn phát bệnh, bà ấy đã dùng bàn là nóng áp vào đây vì tưởng tôi là cha tôi – người đàn ông đã bỏ rơi bà ấy để theo đuổi quyền lực. Tôi đã nằm trong phòng kín ba ngày với vết bỏng này mà không có ai cứu."
Trình Hoan sững sờ. Tim cô thắt lại. Một Phó Thời Ngôn cao ngạo, tàn nhẫn và đầy chiếm hữu hóa ra lại được nhào nặn từ một tuổi thơ đầy rẫy bạo lực và sự bỏ rơi. Hóa ra, cách anh chiếm đoạt và kiểm soát mọi thứ xung quanh chỉ là một lớp vỏ bọc để che giấu nỗi sợ bị bỏ rơi một lần nữa.
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại đó," anh xoay người lại, vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nóng hổi bắt đầu trở nên dập dồn. "Tôi không cần thương hại. Tôi chỉ cần cô."
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, luồn vào bên trong vạt áo của Trình Hoan. Sự đụng chạm nóng bỏng giữa một người đang bị thương và một người đang đầy lòng trắc ẩn tạo nên một sự cộng hưởng đầy nguy hiểm. Trình Hoan định ngăn anh lại: "Anh đang bị thương..."
"Vết thương này chẳng là gì so với cơn khát trong lòng tôi," anh khàn giọng.
Phó Thời Ngôn lật người, đè ép lên cô một cách nhẹ nhàng nhưng đầy áp chế. Anh hôn lên trán cô, lên đôi mắt vẫn còn hơi sưng, rồi dừng lại ở bờ môi mọng đỏ. Nụ hôn lần này dịu dàng hơn, mang theo sự cầu khẩn và khao khát được chữa lành.
Trình Hoan nhắm mắt lại, cô để mặc cho cảm xúc dẫn dắt. Trong căn phòng tối, giữa mùi hương thuốc sát trùng và hương đàn hương, họ quấn lấy nhau như hai linh hồn cô độc tìm thấy sự an ủi cuối cùng. Sự va chạm da thịt không còn đơn thuần là nhục dục, mà là một sự giao thoa đau đớn giữa hai thực tại khác biệt. Đêm đó, Trình Hoan nhận ra, cô không chỉ xuyên vào một thân xác khác, mà cô đã lỡ bước vào một ván cược tình ái mà phần thắng vốn dĩ không thuộc về kẻ tỉnh táo.