MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 14

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 14

1,042 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm nồng cháy đầy những tâm sự vụn vỡ tại biệt thự, Trình Hoan thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Cô nhìn người đàn ông bên cạnh, người vốn dĩ là một "bạo quân" trong mắt thương trường, giờ đây lại ngủ say với hàng lông mày hơi nhíu lại. Vết thương trên đầu anh đã khô máu, nhưng vết sẹo cũ trên vai anh lại như một dấu ấn hằn sâu vào tâm trí cô.

Cô không ở lại để chờ anh tỉnh giấc. Trình Hoan lặng lẽ rời đi, để lại một tờ giấy chú thích về việc thuốc men trên bàn trà. Cô cần không gian để thở, để định vị lại bản thân trước khi bị nhấn chìm hoàn toàn vào thế giới của Phó Thời Ngôn.

Trở lại tòa soạn "Thời Đại", Trình Hoan không có thời gian để nghỉ ngơi. Vừa bước vào cửa, cô đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng bao trùm. Những xấp tài liệu ném ngổn ngang, tiếng gõ bàn phím lạch cạch dồn dập.

"Trình Hoan! May quá cô đây rồi!" Một đồng nghiệp thân thiết kéo cô vào góc khuất. "Có biến lớn. Một nguồn tin nặc danh vừa gửi đến tòa soạn những tài liệu chứng minh dự án Vân Phong của Phó Thị vi phạm quy hoạch môi trường và có hành vi hối lộ quan chức địa phương."

Trình Hoan lạnh sống lưng. "Tin này từ đâu ra?"

"Không rõ, nhưng những bức ảnh và bảng sao kê tài chính trông rất thật. Tổng biên tập đang do dự có nên đăng hay không vì dù sao Phó Thị cũng là chủ sở hữu mới của chúng ta. Nhưng nếu không đăng, các báo đối thủ chắc chắn sẽ nắm lấy và 'Thời Đại' sẽ mất uy tín hoàn toàn."

Trình Hoan cầm lấy bản thảo tài liệu. Với trực giác của một biên tập viên lão luyện, cô nhận thấy có điều gì đó không ổn. Những con số quá hoàn hảo, những bằng chứng quá lộ liễu, giống như một cái bẫy được giăng sẵn.

Cô lập tức dùng các mối quan hệ cũ của mình ở kiếp trước để xác minh thông tin. Sau ba tiếng đồng hồ làm việc điên cuồng, Trình Hoan phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: Kẻ đứng sau cung cấp tài liệu này là tập đoàn Tống Thị. Tống Uyển Nhi không chỉ muốn trả thù cá nhân, mà cô ta còn đang cấu kết với một đối thủ truyền kiếp của Phó Thời Ngôn để hạ bệ anh ngay từ bên trong công ty con của chính mình.

"Cô ta muốn dùng tay tôi để giết anh ấy," Trình Hoan lẩm bẩm, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một số lạ.

"Trình biên tập, bài viết về Vân Phong nên được đăng sớm nhất có thể. Nếu cô làm tốt, món nợ của cô sẽ có người thay cô gánh vác. Bằng không... những hình ảnh cô ra vào biệt thự của Phó Thời Ngôn đêm qua sẽ xuất hiện trên trang nhất của tất cả các báo lá cải." Giọng nói của Tống Uyển Nhi đanh lại, mang theo sự hằn học tột độ.

Trình Hoan bật cười, một nụ cười lạnh lùng: "Tống tiểu thư, cô đánh giá thấp đạo đức nghề nghiệp của tôi, và cũng đánh giá quá cao trí thông minh của chính mình rồi."

Cô cúp máy, dứt khoát cầm tập tài liệu đi thẳng vào phòng Tổng biên tập.

Tối hôm đó, tại biệt thự Phó gia.

Phó Thời Ngôn đang ngồi trong phòng làm việc, đầu vẫn còn hơi đau nhức. Cảm giác thức dậy không thấy Trình Hoan đâu khiến anh cực kỳ khó chịu. Đúng lúc anh định nhấc máy gọi cho cô thì cửa phòng bật mở.

Trình Hoan bước vào, hơi thở dập dồn, mái tóc ngắn có chút rối vì gió. Cô ném tập tài liệu lên bàn anh.

"Tống Uyển Nhi muốn lật đổ anh. Đây là những tài liệu giả mạo cô ta gửi đến tòa soạn của tôi nhằm bôi nhọ dự án Vân Phong. Tôi đã xử lý êm thấm ở tòa soạn, nhưng cô ta vẫn còn giữ những bức ảnh của chúng ta đêm qua."

Phó Thời Ngôn không nhìn tập tài liệu, anh chỉ nhìn cô. Nhìn sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt cô, nhìn cách cô liều mình chạy đến đây để báo tin cho anh.

"Tại sao cô lại giúp tôi?" Anh đứng dậy, bước lại gần cô. "Đây không phải là cơ hội tốt để cô thoát khỏi tôi sao? Nếu tôi ngã ngựa, món nợ của cô cũng sẽ tiêu tan."

Trình Hoan ngước mắt nhìn anh, trong lòng cô là một đống hỗn độn giữa lý trí và cảm xúc. "Tôi không muốn tự do bằng cách hèn hạ đó. Và... tôi không muốn thấy vết sẹo trên vai anh có thêm một cái tên khác để oán hận."

Phó Thời Ngôn khựng lại. Câu nói của cô đánh gục mọi sự phòng thủ cuối cùng của anh. Anh không kìm lòng được, vươn tay kéo cô vào một cái ôm thật chặt. Trình Hoan không đẩy anh ra, cô tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này.

"Yên tâm đi," Phó Thời Ngôn thầm thì vào tóc cô, giọng nói chứa đựng một sự tàn nhẫn đáng sợ dành cho kẻ thù nhưng lại đầy dịu dàng dành cho cô. "Tống Thị dám động vào người của tôi, tôi sẽ khiến họ phải trả giá gấp mười lần. Còn về những bức ảnh kia..."

Anh nâng cằm cô lên, đôi mắt đen thâm trầm rực cháy: "Chúng ta sẽ biến nó thành tin đồn về một cuộc hôn nhân thế kỷ. Cô nghĩ sao, bà Phó?"

Trình Hoan sững sờ, chưa kịp phản ứng thì đôi môi anh đã ập xuống, mang theo hơi thở chiếm hữu và nồng nàn. Giữa căn phòng yên tĩnh, một cuộc chiến thương trường mới sắp bắt đầu, nhưng trong vòng tay nhau lúc này, họ chỉ cảm thấy sự thuộc về mãnh liệt mà không một thế lực nào có thể chia cắt.