MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Ước Với Ác Ma Bất TửChương 15

Giao Ước Với Ác Ma Bất Tử

Chương 15

1,324 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy văn phòng làm việc của Phó Thời Ngôn, chỉ còn ánh đèn bàn hắt ra một quầng sáng cô độc, in bóng hai người lên bức tường kính sát đất. Trình Hoan đứng trong vòng tay anh, hơi thở vẫn còn vương vấn mùi vị nồng nàn của nụ hôn vừa dứt. Câu hỏi của anh – hay đúng hơn là một lời tuyên bố – về "bà Phó" vẫn còn vang vọng, khiến tâm trí cô quay cuồng.

"Anh điên rồi," Trình Hoan thầm thì, cố gắng đẩy lồng ngực săn chắc của anh ra để tìm lại chút dưỡng khí. "Đính hôn? Anh biết rõ chúng ta bắt đầu bằng điều gì mà. Đừng mang chuyện đại sự ra để đùa giỡn."

Phó Thời Ngôn không buông tay, ngược lại càng siết chặt eo cô hơn. Ánh mắt anh trong đêm tối sáng quắc như một con thú săn mồi đã nhắm trúng mục tiêu duy nhất.

"Tôi chưa bao giờ đùa với những thứ mình muốn sở hữu," anh gằn giọng, từng chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của quyền lực. "Tống Thị muốn dùng dư luận để bức tử cô, muốn dùng những bức ảnh đó để làm nhục tôi. Vậy thì tôi sẽ cho họ thấy, những bức ảnh đó không phải là bằng chứng của một cuộc giao dịch rẻ tiền, mà là bằng chứng của một tình yêu độc nhất."

Sáng hôm sau, cả thành phố bị chấn động bởi một thông báo chính thức từ bộ phận truyền thông của tập đoàn Phó Thị. Không phải là một lời đính chính, cũng không phải một đơn kiện cáo. Đó là một bức ảnh được chụp từ góc nghiêng, ghi lại cảnh Phó Thời Ngôn đang ân cần khoác áo cho Trình Hoan trên bãi biển Vân Phong dưới ánh hoàng hôn, kèm theo dòng trạng thái duy nhất: "Người phụ nữ duy nhất tôi trân trọng. Mọi sự xúc phạm nhắm vào cô ấy sẽ là kẻ thù của Phó Thị."

Cùng lúc đó, bài báo phản biện của Trình Hoan về dự án Vân Phong được đăng tải trên tờ "Thời Đại". Với những số liệu thực tế, những bằng chứng đanh thép bẻ gãy mọi luận điểm vu khống trước đó, bài viết không chỉ cứu vãn danh tiếng của dự án mà còn nâng tầm Trình Hoan thành một biểu tượng của sự liêm chính trong ngành báo chí.

Tại biệt thự Tống gia, tiếng đổ vỡ của đồ sứ vang lên chát chúa. Tống Uyển Nhi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, gương mặt xinh đẹp biến dạng vì căm phẫn.

"Tại sao? Tại sao anh ấy lại bảo vệ con khốn đó đến mức này?" Cô ta gào lên, đôi mắt đỏ ngầu.

"Bởi vì con đã quá ngu xuẩn khi chọn cách tấn công trực diện," Tống đại lão gia bước vào phòng, sắc mặt xám xịt. "Phó Thời Ngôn vừa rút toàn bộ vốn đầu tư vào dự án cảng biển của chúng ta. Hắn đang muốn bức tử Tống Thị chỉ vì một người đàn bà."

Trình Hoan ngồi trong văn phòng tòa soạn, cảm giác mình như đang ở tâm bão. Điện thoại cô rung liên hồi vì các cuộc gọi phỏng vấn, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt sùng bái lẫn ghen tị. Giữa đống hỗn độn đó, một bó hoa hồng đen huyền bí được gửi đến bàn làm việc của cô, bên trong là tấm thiệp với nét chữ rồng bay phượng múa: "Tối nay, 7 giờ. Tôi đón cô."

Đúng 7 giờ, chiếc Bentley quen thuộc đỗ trước cổng tòa soạn. Trình Hoan bước ra trong bộ váy đen ôm sát, mái tóc ngắn được vuốt ngược cá tính, trông cô như một nữ hoàng vừa bước ra từ bóng tối.

Phó Thời Ngôn bước xuống xe, đích thân mở cửa cho cô. Hành động này được hàng chục ống kính phóng viên ghi lại, chính thức xác nhận vị thế của cô trong lòng anh.

Anh đưa cô đến một nhà hàng xoay trên đỉnh cao nhất của thành phố. Không gian được bao trọn để chỉ dành riêng cho hai người.

"Ăn đi, hôm nay cô đã vất vả rồi," Phó Thời Ngôn rót rượu vang, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng anh là một quý ông lịch lãm chứ không phải gã bạo quân trên thương trường.

Trình Hoan cầm ly rượu, nhìn xuống ánh đèn thành phố lung linh dưới chân: "Anh đã làm gì Tống Thị rồi?"

"Chỉ là trả lại những gì họ xứng đáng được nhận," anh thản nhiên nói. "Tống Uyển Nhi sẽ phải ra nước ngoài ngay lập tức nếu không muốn đối mặt với đơn kiện vu khống và phá hoại kinh tế. Còn tập đoàn Tống Thị... sẽ phải nhượng lại 30% cổ phần cho tôi để đổi lấy sự tồn tại."

Trình Hoan rùng mình trước sự tàn nhẫn của người đàn ông này. Anh cứu cô, bảo vệ cô, nhưng cũng dùng cô làm cái cớ để nuốt chửng đối thủ.

"Vậy còn tôi?" Cô quay lại nhìn anh. "Sau khi xong chuyện này, tôi là gì của anh? Một quân bài đã sử dụng xong, hay vẫn là con nợ trung thành?"

Phó Thời Ngôn đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước vòng qua bàn, đi đến phía sau cô. Anh đặt hai tay lên vai cô, cúi xuống hôn nhẹ vào vành tai khiến cô rùng mình.

"Cô không phải quân bài, cũng không còn nợ tôi một xu nào nữa," anh thầm thì, giọng khàn đặc đầy dục vọng. "Kể từ khoảnh khắc tôi công bố bức ảnh đó, cô là người phụ nữ của Phó Thời Ngôn. Đừng hòng chạy trốn, vì dù cô có xuyên không đến một thế giới khác, tôi cũng sẽ tìm được cách để xích cô lại bên mình."

Anh xoay ghế của cô lại, ép cô phải đối diện với mình. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp vải váy mỏng manh, ma sát với làn da đùi mịn màng của cô. Trình Hoan run rẩy, đôi tay vô thức bám lấy vai áo anh. Sự kích thích từ không gian cao tầng, từ hơi men và từ sự chiếm hữu của anh khiến cô không thể kháng cự.

Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn tiệc sang trọng. Những đĩa thức ăn đắt tiền bị gạt sang một bên. Phó Thời Ngôn quỳ một chân giữa hai chân cô, đôi mắt anh rực cháy ngọn lửa dục vọng chưa bao giờ nguôi ngoai.

"Ở đây sao?" Trình Hoan thốt lên, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và cả sự phấn khích không tên.

"Cả thành phố này đang ở dưới chân cô, Trình Hoan. Tôi muốn cô biết rằng, mọi thứ của tôi đều thuộc về cô, và cô... chỉ được phép thuộc về tôi."

Nụ hôn nồng cháy rơi xuống, mang theo hơi thở của kẻ chiến thắng. Giữa không gian rộng lớn của trời đêm, họ quấn lấy nhau trong một cuộc hoan lạc điên cuồng và đầy kiêu hãnh. Trình Hoan nhắm mắt lại, cô cảm nhận được sự hòa quyện của hai linh hồn lạc lối. Có lẽ cô không còn muốn chạy trốn nữa. Nếu đây là một vực thẳm, cô nguyện ý cùng anh rơi xuống.

Nhưng ngay khi cuộc vui đang ở đỉnh điểm, điện thoại của Phó Thời Ngôn trên bàn đột ngột sáng lên. Một tin nhắn nặc danh hiện ra: "Phó tổng, anh có chắc người phụ nữ đang nằm dưới thân mình là Trình Hoan thật sự không? Hãy kiểm tra nhóm máu của cô ta đi."

Hơi thở của Phó Thời Ngôn khựng lại một nhịp. Ánh mắt anh thoáng qua một tia nghi hoặc cực nhanh trước khi bị dục vọng che lấp. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.